Trọng Sinh Chi Lưu Ly Tượng

Chương 28



“Vậy là tốt rồi,ta sợ ta lai đây làm bá phụ mất hứng. Sư huynh, ngươi cũng đừng lại cùng bá phụ cãi nhau, ngươi muốn đi con đường làm quan, có thể lén cố gắng, nhưng trước hết vẫn là nghe bá phụ đi. Sư huynh lúc này ra bên ngoài là muốn đi cửa hàng sao?” thở hắt ra,La Hạnh Quyên xinh đẹp thè lưỡi. Theo sau lại khuyên giải vài câu, mới có cái nhìn tốt hơn với Tống Thanh Di.

Đến đây sao không hiểu, hắn ở diêu hán hơn nửa tháng, hôm qua mới trở về nhà, đây là chuyện tình mà tất cả mọi người đều biết. Sư muội hắn kiềm chế không được muốn tới hỏi thăm tin tức.

“Ân, ta biết, phụ thân muốn ta lập gia đình nhưng ta lại nháo muốn lấy ngươi nên phụ thân đã có thành kiến với ngươi từ lúc đó, ta không muốn thời điểm ngươi ở Tống gia chịu ủy khuất, gần nhất là theo ý tứ phụ thân, nên đi cửa hàng nhìn xem nhiều một chút. Sư muội ta sợ ngươi là một tiểu cô nương ở tại nhà của ta hạ nhân trong nhà sẽ có nhàn thoại, ngươi cùng phụ thân mẫu thân không thân nhau, đối với bên ngoài nói người là bà con xa của Tống phủ. Uỷ khuất ngươi một đoạn thời gian, chờ qua tượng tịch ta mặc dù không thể cho ngươi vị trí chính thê, nhưng nhất định đối với ngươi tốt nhất”.

Lời nói Tống Thanh Di nói với nàng là một tiểu thư không chút rụt rè, chạy tới nhà trai ở lại là hành vi không đúng, làm cho La Hạnh Quyên ngoài ý muốn có chút không yên, ngẩng đầu nhìn kỹ, kết quả nhìn ra hắn thần sắc lo lắng cùng áy náy. Cảm thấy buống lỏng, còn nghĩ đến mới vừa rồi nàng nói theo ý tứ của tên đầy tớ.

“Sư huynh, ta biết đến, ngươi là muốn tốt cho ta. Bất qua ta hôm này muốn theo ngươi ra cửa có thể chứ? Ở trong này trừ bỏ sư huynh ta ai cũng không nhận thức, ta một người có chút sợ hãi ». La Hạnh Quyên nhéo ngón tay có chút mong đợi nhìn Tống Thanh Di.

Tống Thanh Di tự nhiên là không phản đổi, hắn vốn nghĩ là mang theo nàng đi, để nàng ở nhà còn bất an hơn, hơn nữa đi theo hắn thị sát cửa hàng, nàng không phải có thể nhìn đến  « càng nhiều sao ».

ÆÆÆ

Advertisement / Quảng cáo


Tề Nhuận Vân lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao, ngồi dậy có chút không khỏe làm hắn nhíu mi, bất quá mặc dù có chút không khỏe, trên người cũng nhẹ nhàng khoan khoái, điều này làm cho mi gian của hắn giãn ra một chút.

Xốc lên màn, nhìn nhìn sắc trời, nhớ tới thân thể lại không thể tìm được quần áo ở bên giường. Tề Nhuận Vân chỉ phải kêu Linh Bảo.

Dã sớm hầu Linh Bảo nghe tiếng chạy nhanh tiến vào, trên tay cầm chính là quần áo mà Tề Nhuận Vân đang tìm.

« Như thế nào mà xiêm y để bên ngoài ? » theo Linh Bảo nâng mình đứng dậy, Tề Nhuận Vân mới cảm thấy thắt lưng mình trụy trụy, không chịu nổi nhu nhu.

« Thiếu gia nói là đừng nhiễu ngài nghỉ ngơi, nên tiểu nhân để xiêm y ở bên ngoài ». Linh Bảo hầu hạ Tề Nhuận Vân mặc quần áo, thần sắc có chút do dự.

Tề Nhuận Vân ngay từ đầu là không chú ý tới, lực chú ý của hắn đều đặt ở phía sau lưng, cũng không biết có phải là hôm qua bị Tống Thanh Di ầm ỹ quá lợi hại, ngủ hồi lâu mà thắt lưng vẫn cảm thấy trụy trụy.

Chính là lúc Tề Nhuận Vân ngồi xuống ăn sáng mà vẫn không có nghe thấy âm thanh líu ríu từ trước đến nay, còn có chút kỳ quái ngẩng đầu, đã thấy vẻ mặt Linh Bảo rối rắm.

« Làm sao vậy? » Tề Nhuận Vân lúc trước chọn Linh Bảo, cũng là bởi vì tuổi của hắn cùng Nhị đệ chính mình không sai biệt lắm, hơn nữa tính cách đều là cổ linh tinh, bởi vậy ngày thường đều coi hắn như đệ đệ, lời nói thường có chút tùy ý.

« Chủ…. Chủ tử….. » Đây là lần đầu tiên Linh Bảo ở trước mặt mình ấp a ấp úng như vậy.

« Làm sao vậy ? » Tề Nhuận Vân uống chén chúc vẫn còn hơi ấm, độ ấm thích hợp vừa vào miệng, ngủ cũng lâu lắm, lúc này ăn uống nhưng thật là hảo.

« Chủ tử, ôi chao, thiếu gia hắn…. Hắn mang theo nữ nhân kia xuất môn! » Linh Bảo nhìn chủ tử nhà mình bộ dáng vẫn chưa hay biết gì còn thanh thản uống cháo, cuối cùng nhịn không được đem lời nói hôm nay nghe được trong viện nói ra.

Dộng tác uống cháo của Tề Nhuận Vân dừng một chút, sắp tới Tống Thanh Di sẽ cùng nữ nhân kia thân mật, hắn là biết đến, hơn nữa ngày hôm qua người nọ cũng cố ý đến cho thấy trong sạch. Chính là trong lòng sớm biết sẽ có chuyện như vậy, lại vẫn là có chút không thoải mái. Tề Nhuận Vân buông bát chúc, có chút xuất thần. Hắn vẫn nghĩ chính mình đem Tống Thanh Di coi là bạn đồng hành nửa đời sau, cũng vẫn là tự nói với chính mình, bởi vì đây là dạng quan hệ có thể bảo vệ chính mình. Nhưng hiện tại vì tin tức này lại khiến cho lồng ngực chính mình thấy khó chịu, làm cho hắn nhận ra không chỉ là như vậy.

Hồi tưởng từ khi thành thân cho tới nay, Tống Thanh Di tuy rằng chưa từng có tỏ vẻ gì nhiều, lại luôn ở một số chi tiết hằng ngày hai người ở chung làm cho hắn cảm nhận được thái độ thật sự, không chỉ có nguyện ý cho hắn tự do xuất nhập, còn khi mỗi ngày ở nhà sẽ phái người ở lại bên người hắn- đúng vậy, hắn đã chú ý tới những động tác nhỏ này của Tống Thanh Di. Trước kia hắn có chuyện gì sẽ đi thư phòng xử lý, sau lại không biết vì sao hắn biết được chính mình có bệnh không thường nói chuyện nhưng lại sợ xung quanh chính mình tịch mịch, sẽ mang theo thư tín sổ sách ở trong phòng bọn họ xử lý, xem như là một loại làm bạn im lặng, vừa sẽ không làm hắn xấu hổ, cũng sẽ không để hắn một người.

Tề Nhuận Vân nhấp hé miệng, có lẽ hắn ở trên người Tống Thanh Di bỏ nhiều tình cảm hơn là hắn nghĩ đi. Nghĩ tới hôm qua người nọ từ cửa sổ tiến vào, bộ dạng nói cho chính mình sau này sẽ đến đây hiến lương nhìn như là trêu đêu rồi lại dị thường thật sự. Hắn nghĩ muốn, có lẽ người nọ cũng đáng tin tưởng đi.

Linh Bảo thấy chủ tử nhà mình sửng sờ ở đó không hề động, cảm thấy cả kinh, không tốt, chủ tử khẳng định là nghe nói thiếu gia làm chuyện như vậy nên thương tâm. Linh Bảo nóng nảy, nghĩ thầm, chính mình như thế nào lại lắm miệng như vậy, nhưng hắn không nói lại sợ chủ tử cái gì cũng không biết, về sau có hại. Đang nghĩ ngợi, phải làm như thế nào để chủ tử vui vẻ, đột nhiên nhớ lại buổi sáng thiếu gia lưu lại thư, chạy nhanh lấy ra nghĩ làm di dời lực chú ý của chủ tử một chút.

« Chủ tử đều là tại miệng của ta, có thể thiếu gia có lo lắng chính mình, khẳng định sẽ không giống những người bên ngoài nói như vậy, ngài đừng nóng vôi. Đúng rồi, buổi sáng lúc ngài còn ngủ, thiếu gia có để lại một bức thư cho ngài ». Linh Bảo vội vàng từ ngăn tủ lấy ra một phong thư chưa có phong kín, tựa hồ là tùy tay nhét vào.

Có chút kinh ngạc, bất quá trừ bỏ tối hôm qua người  này tìm đến…. Chuyện ở ngoài, vẫn phải có chính sự cần phải công đạo, chính là chính mình ngủ quá lâu. Thu hồi tâm tình, Tề Nhuận Vân tiếp nhận lá thư mở ra xem.

Nội dung thư làm cho hắn có chút ngoài ý muốn, chuyện cửa  hàng khi ở Tập Lễ Uyển hắn có nghe nói qua, chính là sau khi thành thân cũng không có ai nhắc tới, hắn tưởng sửa lại quy củ, cũng không nghĩ Tống Thanh Di lại thay hắn hỏi mẫu thân thảo đến. Bất quá chuyện này đối với hắn là chuyện tốt, tựa như lời Tống Thanh Di nói hán diêu quá xa, đi qua đi lại cũng hết một ngày thời gian. Hắn cũng không thể ngày ngày đều đi, ngày thường ngoài đọc sách ở Trừng Mặc Hiên thì hắn cũng không có chuyện gì làm, nhiều cửa hàng để ý cũng có thể hết thời gian.

Về phần bản ghi chép đốt lô, nhưng thật ra lại thuận tiện, đến lúc đó hắn sao các đoạn thời gian thành sách rồi giao lại cho Tống Thanh Di là được.

Mới nhìn xong thư, chợt nghe trong viện có động tĩnh. Là gã sai vặt Tống Thanh Di phái đến bên người hắn, tên là Tư Niên, « Chủ tử, lão phu nhân bên kia phái người lại đây, nói là đưa khế ước cửa hàng lại đây ».

Advertisement / Quảng cáo


Vừa mới ở trong thư nhìn đến chuyện này, không nghĩ tới Tống mẫu đã phái người lại đây. Tề Nhuận Vân làm cho Linh Bảo thu thập đồ vật trên bàn.

Người tới là một trong hai đại nha hoàn bên người của Tống mẫu, tên là Minh Thính, Tề Nhuận Vân nghe Hồng Tụ nói người này là người quản lý chìa khóa tư khố của Tống Mẫu, có thể thấy rất được Tống mẫu tín nhiệm.

« Minh Thính cô nương ». Dù sao cũng là nha hoàn được yêu thích bên người trưởng bối, Tề Nhuận Vân tuy rằng không quá thích nói chuyện, thật cũng không phải không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, khách khí hỏi han, thỉnh người ngồi phụng trà.

« Thiểu quân đừng khách khí, nô tỳ chỉ là thay lão phu nhân lại đây tặng đồ vật mà thôi ». Đại thiếu gia sáng sớm đã khiến khiến cho Quản Bích đến cùng lão phu nhân nói chuyện này, chân trước mấy hạ nhân còn nói huyên thuyên thiếu gia sáng sớm dẫn theo vị sư muội kia ra ngoài, còn chê cười chính quân thất sủng, sau lưng Quản Bích liền vào sân lão phu nhân, này cũng thật sự là mất mặt. Nhân thái độ của thiếu gia, lão phu nhân đối với nam nhi tức vẫn là hòa khí, đại thiếu gia vừa nói liền phái nàng lại đây, một đường đưa khế ước tới hảo thuận lợi.

Cho dù giờ phút này Tề Nhuận Vân một mình trụ một viện, nhưng thân là đại nha hoàn bên người lão phu nhân, lại như thế nào không biết thiếu gia hôm qua là nghỉ ở đây- hiểu biết như vậy cũng không rõ ràng, vậy mệnh của các nàng cũng không quá dài.

Vừa nghĩ đến lời nói trong lòng chính mình, Minh Thính một bên đặt hộp gỗ để lên bàn : « Lão phu nhân làm cho tiểu nhân đưa tới khế thư của cửa hàng cho thiểu quân, cửa hàng lão phu nhân chuẩn bị tốt lắm, đều là chọn kỹ lựa khéo, đoạn đường cửa hàng tốt nhất, chưởng quấy lão luyện, tiểu nhị chịu khó, sinh ý phi thường náo nhiệt. Đại thiếu gia buổi sáng phái người nói việc này, lão phu nhân liền công đạo ta đưa tới ».

« Làm phiền cô nương ». Nha hoàn lanh lợi mồm mép cũng lợi hại, Tề Nhuận Vân làm sao không hiểu Minh Thính là ngầm nâng ý tứ lão phu nhân, khiến Linh Bảo đưa đồ tới tặng Minh Thính, Tề Nhuận Vân mới mở hòm xem khế thư, quả thật như lời nói đều là hảo cửa hàng.

Nhìn hòm Tề Nhuận Vân có chút xuất thần, vừa rồi Minh Thính lại đây lời  nói khách sáo cẩn thận hắn tự nhiên là cảm nhận được, đợi ở Tập Lễ Uyển nhiều năm như vậy đại nha hoàn kỳ thật là đối tượng hắn cần khách khí, tuy rằng hiện tại hắn là chính quân Tống gia, bất quá hiện tại hắn một mình ở một viện còn được tôn trọng như vậy, không thể không nói hành vi tối hôm qua của Tống Thanh Di không thể không liên quan.

Lắc đầu, Tề Nhuận Vân thu liễm tâm tư, đem hòm thu hồi hảo. Hôm nay vô sự, ngày cũng tốt hay là đi ra ngoài một chút. Phía trước tuy rằng Tống Thanh Di cho phép hắn xuất nhập tự do, bất quá sau lại bận rổn, hắn lại cùng đi diêu hán, nhưng thật ra là vẫn chưa ra ngoài một mình bao giờ.

Nghĩ đến đây, Tề Nhuận Vân gọi Linh Bảo cùng Tư Niên, lại dựa theo hai người kiên trì, mang theo bốn hộ vệ, mới lĩnh xe ngựa, đi ra cửa dạo phố.

ÆÆÆ

Mà bên kia, Tống Thanh Di đưa La Hạnh Quyện đến cửa hàng mà mình thu tới tay sớm nhất. Cửa hàng này là bán những trang sức lưu ly loại nhỏ, cửa hàng này xem như là một cửa hàng bình dân. Bởi vậy vị trí cửa hàng ở gần chợ đều rất huyên náo, nhưng cũng không phải địa phương để đi dạo.

Lưu ly thượng phẩm, sắc thái lưu vân, mĩ luân mĩ hoán, phẩm chất trong suốt, sặc sỡ lóa mắt, lưu ly trung phẩm, sắc thái rõ ràng, diễm lệ phi thường, phẩm chất trong suốt hơi lộ vẻ vẩn đục, lưu ly thứ phẩm, sắc thái cũng đẫy đà nhưng giao giới mơ hồ, phẩm chất mặc dù thông thấu nhưng độ sáng bóng lại ảm đạm. Trước mắt lưu ly thượng phẩm trên cơ bản là vào trong cung cùng gia đình huân quý, trung phẩm đa số là thương gia giàu có cùng quan lớn, chỉ có loại thứ phẩm mới từ cửa hàng bán ra cho những gia đình bình thường.

Mà cửa hàng này của Tống Thanh Di đích thị là mua bán loại hàng này.

« Sư huynh, cửa hàng này là bán lưu ly đi? nhìn bộ dạng không quá giống ». La Hạnh Quyên đại khái là không ngờ cửa hàng bán lưu ly là như vậy, điếm môn thoạt nhìn phổ thông, không có trang sức gì đẹp đẽ quý giá, cùng trong ấn tượng của nàng lưu ly hoa mĩ khác biệt quá lớn.

Đại khái là La Hạnh Quyên một bên nghi hoặc một bên nhăn nhăn cái mũi hành vi muốn lấy lòng Tống Thanh Di, khiến cho hắn cười khẽ vài tiếng mới giải thích nói: « Lưu ly phân cấp độ, phẩm chất, ngươi đại khái chỉ biết đến lưu ly trung phẩm, thượng phẩm thì tiến cung, trung phẩm được truy phủng, thứ phẩm thì bán cho nhà phú hộ bình dân, điếm này là bán loại  lưu ly thứ phẩm, cũng những loại trước kia ta đưa cho ngươi không thể so sánh.

Nghe nói cùng với những thứ đưa cho chính mình không thể so bằng, hứng thú đi dạo của La Hạnh Quyên liền rã rời, bất quá đi theo bên người Tống Thanh Di chỉ có thể nghe bọn hắn nói một ít chuyện của cửa hàng, có chút nhàm chán, chỉ đành phải đi dạo quanh cửa hàng, ngẫu nhiên xem một chút tiểu kiện được bày bán. Quả nhiên như lời Tống Thanh Di nói không bằng những thứ sư huynh tặng, La Hạnh Quyên liền cảm thấy không có ý tứ, đang lúc nàng đi về phía Tống Thanh Di ánh mắt lại bị một đạo phản quang diễm lệ thu hút.

Nhìn kỹ, phát hiện là một cái vòng cổ, những hạt châu tràn đầy màu sắc lung linh. Hạt châu trên vòng cổ không phải mượt mà, mỗi hạt châu đều có một ít tì vết, bất quá màu sắc của nó thì rất được, thông thấu lại sáng bóng, làm cho người ta nhìn thấy yêu thích không buông tay. La Hạnh Quyên khiến tiểu thị lấy xuống dưới, còn thật sự xem một chút, phát hiện so với những trang sức lưu ly mà Tống Thanh Di đã tặng mình cũng không kém là bao, lập tức có chút kinh hỷ quay đầu đối Tống Thanh Di kêu lên : « Sư huynh, ngươi tới xem này ! ».

Tống Thanh Di nghe tiếng thời điểm đi lại nhìn thấy vòng cổ cũng thực kinh dị, bởi vì hắn nhìn hạt châu trên vòng cổ thủ công này có rất nhiều màu, thậm chí còn mơ hồ thấy sáu màu-đây là lưu ly sáu màu đốt không quá thành công, giới hạn sắc thái không rõ, hội khiến cho màu sắc bị vẩn đục- đồ vật này không thể nào xuất hiện tại cửa hàng này.

Tống Thanh Di đưa tới chỗ chưởng quấy hỏi.

Advertisement / Quảng cáo


« Đại thiếu gia, đây là gần đây ở bên diêu hán đem tới, người đều là biên giác toái liêu, đưa đi cửa hàng Vinh Nghênh không thu, sẽ đưa đến bên này, công tượng cửa hàng liền đem những viên đầu thừa đuôi thẹo này xuyên thành vòng cổ, bất quá bởi vì có chút bị vỡ, là do xử lý không tốt, cho nên nhìn không thể nào mượt mà. Bất quá bên cửa hàng vẫn rất được hoan nghênh. Này đây là cái cuối cùng ». Chưởng quấy chính là một trung niên mập mạp, bộ mặt hiền hòa, nói chuyện chậm rãi làm cho người nghe cảm thấy thoải mái. Vinh Nghênh trong miệng hắn chính là ở phố xá thành nam Cẩm thành, bán ra là trang sức quý hiếm đẹp đẽ, nơi đó mới là bảo khố mà mọi người tìm kiếm.

Tống Thanh Di gật gật đầu, nói như vậy thì hắn đã hiểu, La Hạnh Quyên bên cạnh nghe vậy càng đối với vòng cổ này có hứng thú. Tống Thanh Di kêu chưởng quấy lấy xuồng, trực tiếp ghi vào sổ chính mình rồi đưa cho nàng.

« Sư huynh, diêu hán gần đây đốt ra lưu ly đẹp như vậy, ta cũng muốn đi xem ». Mới vừa được một kiện trang sức yêu thích, La Hạnh Quyên rất là sung sướng, nghĩ đến lời nói của chưởng quầy, La Hạnh Quyên mong đợi nhìn Tống Thanh Di.

Khó xử nhếch miệng, Tống Thanh Di nhìn La Hạnh Quyên hứng trí bừng bừng chờ hắn trả lời :  « Diêu hán có thể đi qua, bất quá những nơi đốt ra lưu ly màu sắc như vậy, phỏng chừng ít nhất đã ngoài sáu màu, đây là không thể cho xem, chính ta cũng giống nhau ». Tống Thanh Di nhưng thật ra không có nói dối, trước kia hắn đối với lưu ly không có hứng thú, cho tới bây giờ cũng không có quản lý chuyện gia nghiệp, Tống phụ sẽ không cho hắn tiếp xúc với bí phương trong nhà. Bất quá sau khi sống lại Tống Thanh Di đối với lưu ly tiếp xúc rất nhiều, Tống phụ rất vui mừng, nếu hắn kiên trì, đốt chế sáu màu lưu ly hắn có thể quan sát.

Chính là đối với La Hạnh Quyên, Tống Thanh Di đã không muốn tiêu phí nhiều tâm tư như vậy, cầm cái vòng cổ cảm thấy hứng thú kia, trong lòng nàng sợ hãi lại ít sao.

« Sư huynh, ta đây phải đi hán diêu nhìn xem, ta còn chưa từng xem qua đốt đồ lưu lyđâu ». Tống Thanh Di càng khó xử, La Hạnh Quyên càng thêm tò mò.

Cuối cùng Tống Thanh Di đành phải hứa hẹn ngày mai đưa nàng đi diêu hán.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.