Boss Trở Thành Chồng

Chương 45



Sao vậy?

Tiêu Lăng lúc nãy chỉ thấy lông tơ trên lưng dựng ngược, hình như có một linh cảm chẳng lành.

Thư ký Trương bật cười, đùa, “Tiêu tổng, nghe nói hắt hơi là biểu hiện của việc có người nhớ nhung đó, có lẽ nào lại là cô Tô không?”

Tiêu Lăng sầm mặt.

Nhớ anh?

Tiêu Lăng đến chi nhánh công ty tại Anh đã nửa tháng nay, lúc đến hơi vội, thư ký Trương cũng cấp tốc bay sang vào ngày hôm sau. Trong thời gian này, để thử thách Tô Tố, anh cố tình không gọi điện cho cô. Nhưng chết tiệt, tiểu yêu tinh đó như quên mất anh thật,, đừng nói đến một cuộc điện thoại mà đến một tin nhắn cũng không có.

Tiểu yêu tinh vô lương tâm này!

Xem, sau khi về nước anh sẽ trừng trị cô thế nào.

Tiêu Lăng thở hắt một tiếng khó chịu, nhìn đống văn kiện đã ký, anh dựa người vào lưng ghế, day day quầng trán, “Tiếp đến có hành trình gì?”

“Tối nay còn một buổi tiệc cần tham gia, sáng mai có một buổi hợp đồng cần ký với ngài James.”

“Đặt vé máy bay ngày mai, mai về nước.”
Advertisement / Quảng cáo


Thư ký Trương khựng lại, như vậy có gấp rút quá không.

Tiêu Lăng không muốn nói nhiều, ra hiệu thư ký không cần nói gì nữa.

Thư ký Trương lắc đầu ngao ngán, vừa định đi ra lại bị gọi giật lại.

“Đợi chút.”

“Tiêu tổng còn gì căn dặn?”

“Cô đi mua giúp tôi một món quà.....”

“Dạ.....cho cô Tô phải không ạ.?” Dạo này Tiêu tổng hình như chỉ qua lại với mình cô Tô là người khác giới.

Tiêu Lăng gõ nhẹ lên bàn làm việc, suy nghĩ một hồi, anh vẩy tay, “Thôi, sau bữa tiệc tối nay tôi sẽ tự đi mua.”

Thư ký Trương hơi ngạc nhiên nhưng cô cũng không hỏi nhiều, gật đầu rồi tiến ra khỏi phòng.

……

Trong những ngày không có sự có mặt của Tiêu Lăng, cuộc sống của Tô Tố trôi qua rất êm đềm.

Phân cảnh của cô cũng đã quay gần xong, cô rảnh rỗi hơn, cũng có thời gian đưa hai đứa nhỏ đến trường học.

“Ma mi, tại sao hè rồi mà vẫn phải đi học ạ?”

Tiểu Thất mặt xị xuống, kéo lấy tay Tô Tố, tỏ ra khá không thích đến trường mẫu giáo. Cô bé ngước mặt lên, gương mặt bí xị, nắm chặt lấy tay Tô Tố mà lắc qua lắc lại, “ma mi, không đi có được không?”

Tô Tố có chút ngao ngán.

Trường mẫu giáo này là một cơ sơ ở gần căn hộ của Tiểu Hy, an ninh rất đảm bào, cũng có nhiều phụ huynh cho con theo học. Cô đã suy nghĩ rất lâu mới chọn được cơ sở này.

Ai mà nghĩ được Tiểu Thất lại không ưa đến vậy.

Tô Tố ngồi xuống ngang với hai đứa trẻ, “Tiểu Thất, sao lại không muốn tới trường vậy?”

Tiểu Thất bĩu môi, “Mấy đứa nhóc ở trường mẫu giáo trẻ con lắm, Tiểu Thất mới không muốn chơi với mấy đứa nhóc kìa.”

Tô Tố khóe miệng giật giật.

Đám nhóc?

Con cũng là một đứa nhóc đấy!

Cô bỏ cuộc với đứa con gái, quay qua nhìn Cảnh Thụy, “Cảnh Thụy, con thì sao?”

Tô Cảnh Thụy như một ông cụ non, suy nghĩ hồi lâu cậu quay lại gật đầu.

“Được!”

Tô Tố hơi có chút kinh ngạc, Cảnh Thụy trước giờ vẫn như một ông cụ non, cô còn nghĩ cậu mới là đứa khó nhằn kìa.

Tô Cảnh Thụy lúc này đã nắm lấy tay Tiểu Thất, “Có anh ở đây mà.”

Như vậy, Tô Tố thành công trong việc đưa hai đứa đến trường học.

Sau khi hai đứa nhỏ đi học, Tô Tố mới phát hiện Tiểu Hy bắt đầu bận rộn. Cô như bỗng nhiên ngộ ra, có lẽ khi trước vì chăm sóc hai con của cô mà Tiểu Hy không nhận thêm công việc, nghĩ vậy Tô Tố thấy chút có lỗi với Tiểu Hy.

Tiểu Hy học chuyên ngành diễn nhưng cô nói chuyện khá lau loát, thi thoảng trong trường có hoạt động thì đều mời Tiểu Hy lên dẫn chương trình.
Advertisement / Quảng cáo


Cũng vì lý do đó Tiểu Hy quen được không ít người, có thêm nhiều hơn mối quan hệ.

Công việc làm thêm của cô cũng là MC dẫn chương trình.

Hôm nay, một ngày bình thường như mọi ngày, hai đứa nhỏ đi học, hiếm khi Tô Tố và Tiểu Hy có thời gian nằm ở nhà xem ti vi. Hai người cuộn mình trên sofa, dựa đầu vào nhau vừa xem game show truyền hình vừa truyền tay nhau gói khoai tây.

Ti vi vừa phát đến đoạn tin vắn, về chuyện thị phi một nam minh tinh, Tiểu Hy kích động nhiếc mắng, khua tay múa chân.

“Hứ, chuyện tòm tem ngoài hôn nhân của anh ta cuối cùng cũng bị bại lộ rồi, mẹ nó chứ, tên này sở khanh thật luôn, vừa đi ăn phở bên ngoài vừa đóng vai người chồng tốt, súc sinh!”

Tô Tố đẩy đầu cô một cái, “Mày biết trước rồi à?”

“ Ờ!” Tiểu Hy hếch cằm, tay chống nạnh, tướng: “đương nhiên là tao biết lâu rồi”. “Người trong giới đều biết hết rồi, chỉ là họ không truyền ra ngoài thôi.”

Được thôi, hóa ra chỉ có mình cô là chẳng biết gì.

Bản tin này vừa phát xong lại nối bản tin khác. Tô Tố vừa nhìn thấy người đàn ông xuất hiện trên ti vi, cô thần người ra, mặc cho miếng khoai tây cứ nằm nguyên trên tay.

Đây không phải là......đạo diễn Lý Vĩ mà cô gặp hôm dạ hội sao?

An Tiểu Hy không nhận thấy sự khác thường của Tô Tố, tay cô thọc vào túi khoai tây nhấc ra một miếng ngấu nghiến, nhai ”nhóp nhép”, vừa nhìn thấy Lý Vĩ, cô lộ rõ vẻ khinh miệt, “Ê, cái tên đốn mạt này sao cũng lên thời sự rồi. Để xem...... đạo diễn nổi tiếng Lý Vĩ lợi dụng chức vụ, “làm luật” với nhiều nữ minh tinh, bị trả thù đẫm máu--chặt mất bàn tay phải. Uồi, tin tức này hơi bị nóng hổi đấy.”

Tô Tố nhìn thấy hình ảnh máu me trên màn hình, rùng mình, khoai tây cũng khỏi muốn ăn luôn.

An Tiểu Hy cũng vậy, cô vứt lại miếng khoai tây vừa lấy vào trong bịch, rụt cổ, “Chẳng biết ông ta đắc tội ai đây.”

“Ờ.......”

“Lý Vĩ à, xem ông mới quay được hai bộ phim ăn khách một chút mà đã không còn nhớ mình là ai rồi, trong giới thì ông ngang tàng hống hách, lần này thì xem ra đắc tội ông nào rồi, không thì sao mà phải chịu đau đớn thế này.”

Không......không phải chứ.

Tô Tố giật mình nhớ lại tối hôm đó trong khách sạn, Tiêu Lăng hung hăng hỏi cô, Lý Vĩ dã dùng tay trái hay tay phải chạm vào cô.

Lông tơ cô dựng ngược.

Cô nuốt nước bọt, chắc là.....không phải anh ta làm chuyện này chứ.

“Mày sao thế, sắc mặt khó coi vậy?” An Tiểu Hy nhìn Tô Tố.

Tô Tố nghĩ một hồi, bặm môi đành nói cho Tiểu Hy biết câu chuyện tối hôm dạ tiệc, tiện cô cũng nói luôn chuyện công ty sắp xếp quản lý cho cô, sắc mặt cô trắng bệch nhìn Tiểu Hy, “Tiểu Hy.....Mày bảo, có phải do anh ta làm không?”

An Tiểu Hy đơ ra, “Cho nên tối đó mày ở với Tiêu Lăng? Lúc mà kết thúc dạ tiệc?”

Tô Tố đơ cứng, gật đầu.

“Ố ồ, mày đã kịp bắt cặp với anh đẹp trai đó rồi.”

Tô Tố cáu.

“Có thể để ý vào vấn đề chính không!”

An Tiểu Hy lăn lộn xong bèn suy nghĩ, nói cho cùng cô cũng vẫn quan tâm đến cô bạn thân này hơn. Cô tắt ti vi, xoay người lại khoanh chân nhìn Tô Tố cười tít mắt, “Tô Tố, nói cho tao biết, mày nghĩ như thế nào?”

“Tao thấy anh ta...rất đáng sợ.”

Tiêu Lăng gần như là một tên biến thái vậy, từ ngày đầu cô gặp anh ta đã vậy, anh ta vừa dọa dẫm vừa dỗ ngọt, nếu như chuyện của Lý Vĩ đúng là do anh ta làm thì cô thề sau này sẽ tránh anh ta thật xa.

Cái giá phải trả cho việc làm mách lòng anh ta lớn quá.
Advertisement / Quảng cáo


Hôm nay anh ta có thể đối xử như vậy với Lý Vĩ, ai mà biết sau này anh ta có làm như vậy với cô không?

“Công nhận là đáng sợ thiệt.” An Tiểu Hy nhớ lại hình ảnh máu me khi nãy, cô rùng mình, “Thế mày làm sao bây giờ? Hay là nói thẳng với anh ta mày có con rồi, cho anh ta tự bỏ cuộc?”

“Không được, một tên biến thái như hắn ta mà biết chuyện Tiểu Thất và Cảnh Thụy, chắc chắn sẽ dùng tụi nhỏ để uy hiếp tao.”

An Tiểu Hy thở dài, “Vậy phải làm sao? Chẳng nhẽ cứ để như thế này.”

Tô Tố lắc lắc đầu.

Nếu cô biết nên làm gì, thì đã không phải u sầu sợ hãi như thế.

Nhưng may sao dạo gần đây không thấy Tiêu Lăng liên lạc với cô, biết đâu anh ta lại đã tìm được con mồi mới và quên cô rồi thì sao?

Nghĩ đến đây, cô thấy trong lòng nhẽ nhõm đi nhiều.

Tô Tố chỉ thở phào được hai ngày, sau đó thì cô có muốn vui vẻ cũng không được nữa. Ngày hôm đó, cảnh quay của cô không nhiều, quay xong cũng mới một giờ chiều, vừa bước ra khỏi phim trường, cô đã thấy chiếc xe hơi quen thuộc của Tiêu Lăng đậu bên lề đường.

Tiêu Lăng đương nhiên cũng đã nhìn thấy cô, anh ra khỏi xe bước thẳng về phía cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.