Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 835: Một hồi giao dịch



“Vậy ta sẽ bảo Tịch Diệt đến đây.” Bạch quân vương gật đầu, lập tức thông qua nhân quả truyền âm cho vị kia ở tầng thâm uyên thế giới một trăm chín mươi chín, “Tịch Diệt, tới đây đi.”

Trên tầng mây.

Đông Bá Tuyết Ưng và Bạch quân vương uống rượu, đợi Tịch Diệt đại đế đến.

“Đông Bá huynh đệ.” Hỏa Thành tôn giả đưa tin tới, “Nghe nói ngươi một đấu ba, còn giết một đại năng giả, khá đấy.”

“Giết chỉ là phân thân mà thôi.” Đông Bá Tuyết Ưng liền đưa tin.

“Thế này cũng rất lợi hại rồi! Đúng rồi, ngươi phải cẩn thận Bạch quân vương, lão gia hỏa này độc ác, cái gì cũng làm ra được.” Hỏa Thành tôn giả đưa tin nhắc nhở.

Đông Bá Tuyết Ưng nhìn Bạch quân vương ngồi ở đối diện thản nhiên thưởng thức rượu, không khỏi bất đắc dĩ đưa tin: “Ta hiện tại đang đối diện Bạch quân vương! Đang uống rượu với hắn, hơn nữa chờ một lát Tịch Diệt đại đế cũng sẽ tới, trao đổi chuyện Huyết Ma quyển.”

“Ngay đối diện hắn? Ngươi thế mà ngồi cùng một chỗ với gia hỏa lãnh khốc đó, ô... Tịch Diệt cũng tới? Nếu Tịch Diệt cũng tới mà nói, như vậy lời Bạch quân vương vẫn đáng tin tưởng. Bởi vì Tịch Diệt chỉ cần nói ra, chết cũng sẽ tuân thủ! Mà Bạch quân vương nói, mười câu ngươi chỉ có thể tin tưởng một câu, bởi vì hắn nói trở mặt là trở mặt.” Hỏa Thành tôn giả đưa tin.

Đông Bá Tuyết Ưng sửng sốt.

Nói trở mặt liền trở mặt? Mười câu chỉ có thể tin tưởng một câu?

Đường đường Bạch quân vương, thế mà là như vậy?

May mắn Tịch Diệt đại đế cũng xen vào, lần này trao đổi thật ra hẳn là không có dối trá.

“Không ngờ Đông Bá huynh đệ ngươi bất tri bất giác đã mạnh như vậy, ngươi cũng nên biết chút bí mật rồi. Ta không nói cho ngươi, nhắm chừng sư tôn ngươi cũng sẽ rất nhanh nói cho ngươi.” Hỏa Thành tôn giả ngay sau đó liền truyền tới lượng lớn tin tức, “Những cái này đều là tình báo về toàn bộ cường giả trong vũ trụ, thần giới, thâm uyên mênh mông của chúng ta. Mặc kệ là tiếng tăm cực lớn, hay là thu mình ẩn cư, chỉ cần ta biết đều ghi lại ở đây. Ngươi xem cho kĩ, biết thực lực cùng tính nết của bọn họ, mới biết được ứng đối như thế nào.”

Bản tôn thần tâm Đông Bá Tuyết Ưng mạnh cỡ nào, hầu như trong nháy mắt đã đem lượng lớn tình báo ghi nhớ.

“Thì ra...”

Quá khứ Đông Bá Tuyết Ưng hiểu biết, đều là những đại năng giả.

Đối với các tôn giả hiểu biết cực ít!

Mà Hỏa Thành tôn giả thì ở toàn bộ thần giới thâm uyên cũng là một vị tôn giả cực kỳ cổ xưa, bí mật hắn biết nhiều lắm.

“Thần giới và thâm uyên, chúa tể trở xuống, thực lực số một là Thanh Quân! Thực lực số hai là Tịch Diệt đại đế. Hai người bọn họ thực lực không hề tranh luận, ngay sau đó chính là Bạch quân vương, Trúc Sơn phủ chủ, khổ hạnh giả, luyện ngục đại thống lĩnh, Bắc Huyền cung chủ, Hỏa Thành tôn giả... mấy vị thực lực đều tương đương.” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn ghi chép chi tiết, trong lòng cũng hiểu rõ.

Tôn giả có thể chia ra ba tầng.

Tầng thứ nhất, có thể đấu với chúa tể một chút, Thanh Quân cùng Tịch Diệt đại đế.

Tầng thứ hai, chính là tôn giả đỉnh cao, Bạch quân vương, Hỏa Thành tôn giả, Trúc Sơn phủ chủ… mỗi người đều là cấp bậc này. Ở thật lâu trước kia ‘Bàng Y’ cũng là cấp bậc này, chỉ là nay Bàng Y đã khó có thể suy đoán.

Tầng thứ ba, chính là tôn giả bình thường, như Hủy Diệt quân chủ, Ma Diên tôn giả vân vân. Đại đa số tôn giả đều là một cấp độ này.

Đương nhiên bởi vì đi con đường khác nhau, cho nên thực lực biểu hiện ra ngoài cũng khác nhau.

Có một số cực kỳ sở trường trốn chạy, chúa tể cũng khó giết chết!

Có một số công kích siêu mạnh, lực công kích cũng có thể đạt tới cấp độ chúa tể, nhưng chỗ thiếu hụt phương diện khác lại rất rõ ràng! Ví dụ như ‘Khổ hạnh giả’.

Có một số giảo hoạt độc ác hiếu sát, như Bạch quân vương!

...

“Con đường tu hành, cũng cần tranh cơ duyên! Đừng nhìn thần giới thâm uyên nhìn như bình tĩnh, trên thực tế vì cơ duyên tu hành, giữa các chúa tể cũng sẽ không để ý tất cả. Các tôn giả thực sự điên cuồng hẳn lên, cũng nói giết là giết! Nhưng may mắn, mọi người theo đuổi cũng không giống nhau, các tôn giả đỉnh cao đều muốn trở thành chúa tể, bình thường không có mâu thuẫn với các đại năng giả.” Hỏa Thành tôn giả đưa tin nói.

Đông Bá Tuyết Ưng hiểu điểm ấy.

Tựa như các đại năng giả muốn đạt được chân thần khí, tuyệt học vân vân.

Nhưng đối với các tôn giả đỉnh cao mà nói, đều đã đi ra con đường của bản thân! Chân thần khí cũng không ít, tuyệt học cũng có, căn bản sẽ không tranh với đại năng giả.

Cho nên tranh đấu.

Bình thường đều là tranh cùng cấp độ! Tựa như Huyết Nhận thần đế và Thời Không đảo chủ, Vạn Thần điện chủ, Huyết Tinh chúa tể, luyện ngục chúa tể bọn họ tiến hành tranh đấu.

“Nhưng ngẫu nhiên liên lụy đến một số trọng bảo, vẫn sẽ dẫn tới chiến đấu giữa tôn giả cùng đại năng giả. Như bản gốc tuyệt học, dưới tình huống bình thường đại năng giả là không có tư cách nắm giữ.” Hỏa Thành tôn giả đưa tin, “Cho nên mới sẽ dẫn tới rắc rối lớn như vậy. Nhưng hiện tại Bạch quân vương lão gia hỏa giảo hoạt này, hẳn là đoán ngươi đem Huyết Ma quyển giấu đi, cho nên mới giao dịch với ngươi.”

“Ừm.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng rõ.

Tuyệt học nguyên bản.

Là có thể lần lượt truyền thụ, quả thực đại năng giả bình thường là không có tư cách đạt được! Đông Bá Tuyết Ưng bởi vì thực lực bản thân gần như cấp tôn giả, phòng ngự lại siêu mạnh. Quan trọng nhất là bọn Bạch quân vương đều cho rằng... Huyết Ma quyển hẳn là giấu ở Kỳ Thủy thế giới. Muốn lần khắp toàn bộ Kỳ Thủy thế giới quá khó khăn quá khó khăn. Vẫn tình nguyện làm giao dịch.

...

Đông Bá Tuyết Ưng và Bạch quân vương uống rượu, Bạch quân vương ít nói. Đông Bá Tuyết Ưng thì đưa tin trò chuyện với Hỏa Thành tôn giả, sau một lúc.

Ầm!

Xa xa, thời không xuất hiện dao động.

Một bóng người xuất hiện.

Đông Bá Tuyết Ưng cảm ứng được khí tức đó trong lòng căng thẳng, quay đầu nhìn, đó là một nam tử cường tráng có hai cái sừng cong màu đen, trên làn da lõa lồ ra của toàn thân đều có long văn chiếm cứ, giống như một con rồng quấn quanh trên người. Hắn đạp hư không đi tới, giống như một thế giới rộng lớn áp bách tới, loại cảm giác áp bách đó khiến Đông Bá Tuyết Ưng không khỏi nín thở.

“Hắn chính là Tịch Diệt đại đế?” Đông Bá Tuyết Ưng là lần đầu tiên tận mắt thấy vị tồn tại này.

Trong con ngươi màu tím của hắn có sấm sét dâng trào.

Khí tức của hắn khiến một tầng thâm uyên thế giới này đều đang chấn động. Đôi mắt hắn nhìn qua, con ngươi của Bạch quân vương cũng hơi co rụt lại, mà Đông Bá Tuyết Ưng lại cảm thấy ý chí khủng bố đánh đến, trong lúc nhất thời sự cảm ứng của hắn đối với chung quanh cũng mơ hồ, bản tôn thần tâm cũng có chút chấn động, cũng khó phân biệt chung quanh nữa, biến thành một ‘người mù’, nhưng Đông Bá Tuyết Ưng vẫn ngồi rất vững.

“Hả?” Tịch Diệt đại đế nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, khóe miệng hơi nhếch lên, “Có chút ý tứ, thế mà chưa quỳ xuống?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.