Vợ Yêu Ở Trên: BOSS, Đừng Yêu Tôi

Chương 129: Đột nhiên phát điên gì nữa thế?



Đột nhiên lại hỏi chuyện này làm Cố Nam Nam quay đầu lại im lặng nhìn cô, “Tại sao cô lại hỏi như thế?”

Biểu hiện trên gương mặt của Cố Nam Nam lạnh đi, không phải bởi vì Mạc Đồng hỏi một vấn đề chán ghét, mà là cô thật sự không muốn nghe thấy ba chữ Mặc Lệ Tước này.

Khuôn mặt Mạc Đồng hiện lên sự hoảng loạn, xong nhịn không được đỏ lên, hơi ngại ngùng cúi đầu xuống, giọng nói cũng không lớn tiếng như vừa rồi, “Bởi vì lúc ở sân bay cảm thấy quan hệ của hai người rất tốt, cho nên, nhịn không được mới hỏi.”

Cố Nam Nam im lặng nhìn Mạc Đồng, từ lúc bắt đầu nhìn thấy Mặc Lệ Tước ở sân bay, trong lòng Cố Nam Nam đã chắc chắn rằng, Mạc Đồng thích Mặc Lệ Tước.

Chẳng qua điều này không liên quan gì đến cô, chỉ cần hợp đồng kết thúc, bọn họ sẽ lao yến phân phi(1), mỗi người sẽ bay về phía trước theo hướng ngược nhau, vĩnh viễn sẽ không gặp lại, cho nên, hắn có thích ai, hoặc là ai thích hắn, cô thật sự không quan tâm dù chỉ một chút.

Chỉ cảm thấy chính quy còn đang ở đây, đã đi tìm kẻ mạo danh, làm trong lòng cô rất khó chịu, chỉ vậy thôi.

Cố Nam Nam đặt một tay lên bệ cửa sổ, nghiêng gương mặt trắng nõn sang một bên, lạnh lùng nhìn cô, mỉm cười nói, “Cô từ đâu thấy được chúng tôi có quan hệ tốt?”

Mạc Đồng: “……” Lắc đầu, “Không có.”

“Hay là cô thấy tôi bám mãi không buông hắn?”

Mạc Đồng: “……” Vẫn lắc đầu, “Cũng không có!”

“Yên tâm đi, cả đời tôi cũng sẽ không thích loại người này, nếu cô thích thì lớn mật theo đuổi anh ta đi!”

Cố Nam Nam còn nhẹ nhàng vỗ vai cô, không ngừng động viên.

Nếu lúc ở sân bay Mặc Lệ Tước đã tặng hoa hồng đỏ cho cô ấy, thì điều này có nghĩa là ở trong lòng Mặc Lệ Tước, vẫn còn sự tồn tại của cô gái tên Mạc Đồng này. Nhưng tồn tại được bao nhiêu? Cái này cô cũng không biết.
Advertisement / Quảng cáo


Có điều nếu Mạc Đồng thật sự có thể có được trái tim chân thành của Mặc Lệ Tước, thì việc cô phải rời đi sẽ trở thành điều tất nhiên, nếu vậy thì đến lúc ấy hắn cũng sẽ không ép buộc cô nữa.

“Nghe cô nói như thế tôi cũng thấy yên tâm rồi.” Thậm chí Mạc Đồng còn vui vẻ nắm lấy tay Cố Nam Nam, “Thật sự cảm ơn cô!”

Như vậy cũng hơi phóng đại, cô không làm gì cả mà.

Cô hoàn toàn không cần cô ấy phải làm như thế.

“Không cần cảm ơn, cô không nợ tôi gì cả.”

Trên gương mặt của Mạc Đồng hiện lên nụ cười thanh lịch, “Nói là như thế, nhưng nghe cô nói vậy thì trái tim lo lắng và khó chịu của tôi cũng đã dịu lại, vừa rồi lúc ở nhà hàng tôi vẫn luôn nghĩ về chuyện này, tôi đã rất lo lắng, thậm chí đến nhìn cũng không dám nhìn anh ấy, rõ ràng lúc còn nhỏ vẫn thường xuyên ngủ với nhau, trưởng thành rồi tự dưng lại thấy xấu hổ.”

“Lúc còn nhỏ? Cô và anh ta là……”

“Ừ, chúng tôi là thanh mai trúc mã!”

“Vậy à, khó trách lúc ở sân bay tôi thấy tình cảm của hai người dường như rất tốt, hóa ra là lớn lên cùng nhau, vậy thì càng tốt, đặt nền tảng vững chắc để sau này hai người có thể sớm ở bên nhau.”

Gương mặt sáng sủa của Mạc Đồng lập tức trở nên ảm đạm, so với trước đó, dường như càng thêm mất mát.

Thậm chí còn nói thầm, “Nếu thật sự là như vậy thì tốt rồi, nhưng anh ấy thật sự có thể buông người kia không?”

Giọng cô rất nhỏ, hơn nữa bên cạnh cửa sổ còn có tiếng gió, nên Cố Nam Nam không nghe thấy rõ, “Hả? Cô vừa nói gì cơ?”

“A?” Mạc Đồng khẽ a một tiếng, rồi tiếp tục mỉm cười nói, “Không có gì, tôi cũng đã ra ngoài hơi lâu rồi, tôi đi trước đây, nếu không chốc nữa bọn họ sẽ lo lắng.”

Nếu tiếp tục ở lại, cảm thấy không tốt lắm.

Hành động của cô ấy rất kỳ lạ, dường như vừa rồi còn đang cố gắng che giấu điều gì đó, có điều Cố Nam Nam vốn không quan tâm đến, cho nên ngay cả khi lời nói của cô ấy có kỳ lạ thì cô cũng sẽ không đi tìm hiểu sâu hơn.

“Được rồi, cô đi đi! Tôi cũng nên đi đây.”

“Được, tạm biệt.”

Cố Nam Nam: “……”

Nhìn bóng dáng trầm tư của Mạc Đồng, cô và Mạc Đồng này coi như đã trở thành bạn rồi sao?

………………

“Nam Nam, sao bây giờ cậu mới về, bọn mình còn tưởng rằng cậu bị rơi vào trong bồn cầu mất rồi.” Lúc này Cố Nam Nam chỉ vừa mở cửa, mấy gia hỏa này đã mồm năm miệng mười.

Cố Nam Nam cho bọn họ một ánh mắt xem thường, “Mình nói các cậu, cả cuộc đời thanh thuần tốt đẹp của mình cũng chỉ dành để dạy dỗ hai người bạn như các cậu thôi, cậu đừng nói với mình, bây giờ các cậu muốn từ bạn thân biến thành bạn tồi nha!”

Nói xong cô thủ thế như đang cầm một cây súng lục, " pằng " một phát về phía cả hai.

“Nếu thật sự là như vậy, bổn nữ vương sẽ bắn chết các ngươi.”

Vừa nghe thấy Cố Nam Nam hiên ngang lên tiếng, đầu tiên Quý Bắc Thần giơ tay lên và nói, “Ngay cả khi nữ vương đại nhân thật sự muốn giết mình, mình cũng rất vui.”

“Cậu đây là đang chịu ngược.” Lâm Khả Nhi giải thích.

Dù sao Quý Bắc Thần vốn thích Nam Nam, có lẽ nếu hai người bọn họ thật sự ở bên nhau, không chừng còn sẽ hạnh phúc hơn.

Lâm Khả Nhi nghĩ như thế, Cố Nam Nam ngồi xuống bên cạnh Lâm Khả Nhi, nâng ly rượu lên, rồi cả hai cụng ly, “Mình không biết trong khoảng thời gian này cậu sống có khỏe không nữa?”

Lâm Khả Nhi hơi đờ đẫn, về chuyện đó cô không biết nói với Cố Nam Nam thế nào, hơn nữa chuyện này cô cũng không thể mở miệng được, chỉ có thể mỉm cười, cố che đậy, “Mình còn có thể thế nào nữa đây, vẫn như bình thường thôi, vậy cậu ở bên đấy thế nào. Sức khỏe của bác trai có tốt lên chút nào không?”

“Bác sĩ nói là đang hồi phục, nhưng không biết khi nào mới có thể tỉnh lại, có thể sẽ ở trong khoảng thời gian ngắn, cũng có thể sẽ ngủ như vậy mãi mãi.”

Nếu thật sự là như vậy, cô sẽ tự trách mình đến chết.

Mặc kệ cô phải trả giá thế nào, chỉ cần ba có thể tỉnh lại, thì cô sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì.

Cố Nam Nam trở nên trầm tư, Lâm Khả Nhi cho rằng cô đang buồn, nên nhẹ giọng an ủi, “Nam Nam, cậu đừng quá lo lắng, cát nhân tự có thiên tướng(2), mình tin rằng nhất định bác trai sẽ tỉnh lại.”

Cố Nam Nam mỉm cười nói, “Mượn những lời tốt đẹp của cậu.”

Sau đó hai người tiếp tục cụng ly uống rượu.

Bó hoa hồng lớn xinh đẹp được đặt bên cạnh Cố Nam Nam đó, ở trong phòng riêng chỉ có ba người có vẻ càng thêm lộng lẫy, Lâm Khả Nhi tỏ vẻ khinh thường nhìn Quý Bắc Thần, “Ta nói Quý Bắc Thần, dù cho cậu có tiền thì cũng không cần phải lãng phí như thế đâu!”
Advertisement / Quảng cáo


“Mình lãng phí gì chứ? Đây là dành cho Nam, ngay cả khi bảo mình mua một ngàn bó như vậy thì mình cũng sẽ rất vui, lại không tốn tiền của cậu.”

Quý Bắc Thần và Lâm Khả Nhi từ lúc quen biết nhau đã rất hay cãi vã, trông bình thường Lâm Khả Nhi kiêu ngạo là thế, nhưng chỉ có những người gần gũi với cô mới biết được cô kiêu ngạo bên ngoài, nhưng lại ngớ ngẩn bên trong.

“Cậu biết mình không phải có ý này mà.” Cô nói rõ như thế, tên này hiểu mà còn giả vờ hồ đồ với cô, thật là tức chết cô mà, “Mình muốn nói là nếu lần sau cậu muốn mua hoa hồng champagne đắt tiền này thì có thể đến cửa hàng của mình mua.”

Một bó như thế đã có thể lên đến mười vạn.

Vậy mà gia hỏa này còn đến cửa hàng khác để mua?

Coi cô là cái gì chứ?

Nhưng Quý Bắc Thần lại nói, “Nếu cậu không chịu nhận tiền thì phải làm sao?” Nếu vậy thì hắn sẽ ngại lắm.

Lâm Khả Nhi nghiến răng nói, “Cậu yên tâm, nhất định mình sẽ lấy tiền.” Một bó hoa đắt như thế, bảo cô không lấy tiền, nghĩ khá đẹp đấy.

“Vậy lần sau mình đến chỗ cậu mua, cậu giảm cho mình 20% nha?”

Lâm Khả Nhi phỉ nhổ nói, “Cậu cũng thật không biết xấu hổ!”

“Phụt ha ha!” Cố Nam Nam bật cười, “Các cậu cũng thật là, không phải là đón gió cho mình sao? Sao lại ném mình sang một bên rồi thế?”

“Vâng vâng vâng, tụi mình sai rồi, đến đây đi, đến đây đi, Cố nữ vương!”

“Ha ha! Nào, Nam Nam!”

Ba người đang chơi rất vui vẻ, không ngờ cửa lại bị mở ra.

“Chơi vui thế?” Giọng nói u ám của Mặc Lệ Tước vang lên ở cửa.

Ba người ngồi trong phòng ngơ ngác một hồi, ban đầu người nên xuất hiện cuối cùng cũng đã xuất hiện, chẳng qua là thật sự không có chút quan hệ nào.

“Anh đến đây làm gì?” Cố Nam Nam tao nhã nâng ly rượu lên, thậm chí đến nhìn hắn cũng lười nhìn, lạnh lùng hỏi.

Cô biết, Mặc Lệ Tước đến đây để làm gì, không phải là để đón gió cho thanh mai trúc mã Mạc Đồng đó của hắn sao!

Nếu là như vậy, dựa theo lẽ thường thì hắn sẽ không thể xuất hiện ở đây được?

Vậy thì gia hỏa với vẻ mặt u ám đang đứng ở cửa này là ai thế?

“Chúng tôi ở đây rất bận, nếu Mặc thiếu không có chuyện gì để nói thì tốt nhất đừng quấy rầy.”

Cố Nam Nam vô cùng không ngờ, chỉ bởi vì sự xuất hiện của hắn mà bầu không khí tốt đẹp cũng đã mất đi.

Quý Bắc Thần và Lâm Khả Nhi đều không thích hắn, tất nhiên cũng sẽ không có sắc mặt tốt.

“Cố Nam Nam, em nghĩ tôi là ai?”

“Hmm?” Khuôn miệng của Cố Nam Nam hiện lên một nụ cười quỷ dị, “Mặc thiếu, lời này của anh có gì đó không ổn rồi, anh là ai, tôi là ai, không phải chúng ta vẫn luôn biết rất rõ sao?”

Mặc Lệ Tước bước đến trước mặt Cố Nam Nam, không nói hai lời lập tức nắm lấy tay cô lôi ra ngoài.

Cố Nam Nam chống cự, “Anh muốn gây rối gì nữa chứ?”

“Người gây rối chính là em!”

Hắn không quan tâm đến những người khác đang ngồi ở đây, cứ như vậy mà mạnh mẽ mang Cố Nam Nam đi.

Đi ngang qua cửa, cũng nhìn thấy Mạc Đồng đang đứng bên ngoài hành lang.

“Lệ Tước, bác gái nói anh đi vệ sinh lâu quá, bảo em ra tìm anh.”

“Ừ.” Mặc Lệ Tước chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng, rồi tiếp tục kéo Cố Nam Nam đi về phía trước, cho dù đi ngang qua trước mặt Mạc Đồng hắn cũng không hề liếc mắt, trực tiếp phớt lờ đáy lòng nhiệt tình của cô.

Lúc Cố Nam Nam đi ngang qua bên cạnh Mạc Đồng vẫn thấy được đáy mắt đau buồn của cô, mặc dù cô không cho rằng đây là do cô gây ra, nhưng dường như trong lòng vẫn có chút áy náy, dù sao thì người cô ấy yêu vẫn là Mặc Lệ Tước.

Cố Nam Nam càng vật lộn dữ dội hơn, “Mặc Lệ Tước, rốt cuộc anh đang làm gì vậy chứ, anh buông tay ra, tôi tự đi được.”

Mặc Lệ Tước cũng phớt lờ lời nói của Cố Nam Nam, tiếp tục kéo cô đi về phía trước.

Rơi vào đường cùng, Cố Nam Nam chỉ có thể tiếc nuối nhìn Mạc Đồng rồi biến mất ở cửa khách sạn.
Advertisement / Quảng cáo


Mạc Đồng khẽ cắn môi, dần dần dùng sức nắm chặt tay lại.

………………

Về đến nhà, Mặc Lệ Tước không nói hai lời trực tiếp ném Cố Nam Nam lên giường, rồi đè cả người mình lên người cô.

Trút giận bằng cách xé nát quần áo của cô.

Cố Nam Nam chỉ có thể cố gắng giữ lại một cách tuyệt vọng, nhưng cũng thành phí công.

Chưa đầy một phút, quần áo trên người cô đã bị cởi không còn một mảnh, cơ thể mịn màng và tinh tế cứ như vậy được phơi ra giữa không khí mà không có bất kỳ che đậy nào.

Cố Nam Nam vươn tay ra bảo vệ các bộ phận quan trọng, sắc mặt đỏ ửng, gầm lên với Mặc Lệ Tước, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Làm gì? Tất nhiên là làm em!”

- ---------

(1) Lao yến phân phi: Chim bách thanh và chim én phân tán bay đi. Tỉ dụ biệt li.

(2) Cát nhân tự có thiên tướng có nghĩa là: giúp đỡ, phù hộ. Gọi trời phù hộ người lương thiện, tức người tốt sẽ được trời cao giúp đỡ.

Edit: Lạc Lạc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.