Vu Thần Kỷ

Chương 136: Quyền tranh



Tế điển long trọng đã đặt ra trong tương lai mấy năm, trở thành đề tài câu chuyện sôi nổi nhất của tộc nhân Kim Ô bộ.

Trừ Cơ Hạo được tổ linh đặc biệt ban ân, ở trong đại điển, còn có gần trăm đứa trẻ vị thành niên được tổ linh ưu ái, giống với Cơ Hạo ngày đó, trong cơ thể những đứa trẻ này cũng có thêm mấy chục đường Kim Ô mạch lạc.

Có thêm một mạch lạc, sẽ thêm một phần nội tình, tương lai sẽ thêm một phần thực lực, hy vọng trở thành Đại Vu thậm chí là Vu Vương sẽ lớn thêm một phần.

Gần trăm tộc nhân đồng thời nhận được ân đức tổ linh, loại thắng cảnh này đã mấy ngàn năm chưa trình diễn, một số lão nhân Kim Ô bộ kích động lệ nóng lưng tròng, sau tế điển các tộc nhân thánh địa Kim Ô lĩnh càng cuồng hoan trắng đêm, toàn bộ rượu dự trữ trong tộc trong một đêm được uống sạch sẽ.

Advertisement / Quảng cáo


Các tộc nhân đang cuồng hoan, nhưng trong bí cảnh rừng dâu, trong đại sảnh nghị sự của Kim Ô bộ lại giương cung bạt kiếm, không khí cứng ngắc gần như đọng lại.

Toàn bộ cửa sổ đại sảnh bằng gỗ mở hết ra, bốn bộ Kim Ô di cốt đồng thời phát ra kim quang rạng rỡ chiếu rọi hư không, trong đại sảnh sáng ngời, có thể thấy rõ mỗi một hạt tro bụi trong không khí, tương tự cũng có thể thấy rõ mồ hôi trên mũi các trưởng lão, vu tế trong bộ lạc của Cơ Xu.

Cơ Hạo lẳng lặng ngồi ở bên cạnh Đại vu tế Cơ Khuê, tay trái bưng bát rượu uống rượu, tay phải cầm lên chân thú ăn thịt, từng miếng thịt hung thú cấp bậc Tiểu Vu lấp vào trong bụng, lại cũng chỉ khiến thân thể có một chút ấm áp.

Đại vu tế Cơ Ba của bộ lạc Cơ Xu đứng ở bên lò sưởi, hoa chân múa tay lớn tiếng hét: “Sống, phải nhìn thấy người sống; chết, phải nhìn thấy thi thể! Đại vu tế, thủ lĩnh chiến sĩ Kim Ô bộ chúng ta, còn có người thân trực hệ của hắn đều đã mất tích, chuyện này, ngươi mặc kệ sao?”

Cơ Khuê hít một hơi thật sâu, thưởng thức một thanh ngọc đao tinh mỹ huyết quang quanh quẩn trong tay.

Cơ Hạo từ Hắc Thủy Huyền Xà bộ mang về gần trăm món truyền thừa vu bảo Kim Ô bộ, ngọc đao này chính là ba ngàn năm trước đại vu tế Kim Ô bộ sau khi bị người ta ám sát, mất đi trọng bảo hiến tế của đại vu tế nhất mạch. Cơ Khuê đương nhiên kế thừa ngọc đao này, hơn nữa ngắn ngủn hai ngày đã có thể phát huy ra vài phần uy lực trong đó.

Vô số năm qua, ngọc đao này không biết từng giết chết bao nhiêu tế phẩm, bên trong chất chứa hung thần huyết khí vô cùng.

Huyết quang dày đặc không ngừng lóe lên, Cơ Khuê vốn ngày thường coi như hiền lành ở dưới huyết quang chiếu rọi, cũng trở nên có chút âm trầm dữ tợn, làm người ta nhìn không rét mà run. Như Cơ Ba đang lớn tiếng thét chói tai, hắn tuy kêu la lợi hại, nhưng hắn thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn Cơ Khuê một cái.

“Quản, ta đương nhiên phải quản!” Cơ Khuê lạnh lùng nói: “Cơ Xu cùng thân thiết trực hệ của hắn đều không thấy nữa? Chuyện này, nhất định phải truy tra đến cùng, chuyện có liên quan Cơ Xu cấu kết dị tộc, buôn bán con dân bộ tộc Nam Hoang làm nô lệ, chúng ta phải truy cứu thật kĩ.”

Ngọc đao trong tay chợt phóng ra một mảng huyết quang đầm đìa, Cơ Khuê lạnh lùng nói: “Mặc kệ liên lụy đến ai, cấu kết ác quỷ dị tộc loại chuyện này… Cho dù là trưởng lão hoặc là vu tế bộ lạc bản tộc, nếu thực có liên quan với việc này, thì đều phải chết!”

Cơ Ba và một đám vu tế, trưởng lão đồng thời rụt cổ, bọn họ ở trong bộ lạc nhà mình, là đại nhân vật cao cao tại thượng nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng nơi này là thánh địa Kim Ô lĩnh, Cơ Khuê là đại vu tế của toàn bộ Kim Ô bộ, đức cao vọng trọng, thực lực mạnh mẽ. Nếu không phải chuyện cả nhà Cơ Xu mất tích thật sự là quá làm người ta nghe mà kinh sợ, bọn họ nào có lá gan chất vấn Cơ Khuê?

Advertisement / Quảng cáo


“Cơ Xu cấu kết ác quỷ dị tộc, buôn bán con dân Nam Hoang, loại chuyện này, là không có khả năng.” Một trưởng lão bộ lạc của Cơ Xu cười gượng nói: “Chúng ta đều là nhìn Cơ Xu lớn lên, đứa nhỏ này trước giờ…”

Cơ Hạo bỏ bát rượu xuống, bát rượu đất thó chế thành rơi vỡ ở trên mặt đất, tiếng vang giòn ‘bốp bốp’ cắt ngang lời trưởng lão này.

Các vu tế, trưởng lão bộ lạc Cơ Xu giận dữ ngẩng đầu lên. Cơ Ba chỉ vào Cơ Hạo lớn tiếng quát: “Cơ Hạo, nơi này là chỗ nào? Ngươi dám ở đây làm càn? Ngươi cho rằng ngươi là người thế nào? Ai cho ngươi cái gan đó?”

Cơ Hạo túm lên vạt áo của Cơ Khuê, đem bàn tay đầy mỡ của mình lau sạch sẽ ở trên người Cơ Khuê, như hắn quá khứ mấy năm nay từng làm như vậy. Nhìn nhìn bàn tay sạch sẽ, Cơ Hạo lạnh nhạt nói: “Ta ghét nhất, chính là những tên ngu xuẩn phạm lỗi, lại còn không chịu thừa nhận, còn muốn càn quấy, cứ phải tranh càng nhiều lợi ích hơn.”

Cơ Ba tức giận đến cả người run rẩy, hắn chỉ vào Cơ Hạo lớn tiếng mắng: “Tiểu tạp – chủng, ngươi dám ở đây nhục mạ trưởng bối?”

Cơ Hạo lấy ra một khối lệnh bài màu đỏ toàn thân bốc cháy, vỗ nặng nề xuống đất.

Một khí tức uy nghiêm từ trên lệnh bài khuếch tán ra, Cơ Ba và một đám trưởng lão, vu tế của bộ lạc Cơ Xu đồng thời ngậm miệng, dại ra đồng thời mang theo vài phần hoảng sợ nhìn lệnh bài. Khối lệnh bài đó tạo hình tinh mỹ, trên lệnh bài có một thần tượng cả người quấn quanh lửa cháy, chỉ cần là trưởng lão đủ thân phận trong bộ tộc ở Nam Hoang, thì không có ai không biết thần tượng này.

Giọng Cơ Ba lập tức giảm độ, hắn khàn khàn cười nói: “Cơ Hạo à, lệnh bài này ngươi kiếm được từ đâu đó? Ha ha, ha ha, a công ta, ta đời này, còn là lần thứ hai nhìn thấy lệnh bài này đó, ngươi… sẽ không là kiếm cái hàng giả gạt người ta chứ?”

Cơ Hạo lười quan tâm Cơ Ba, hắn thản nhiên nói: “Có một số việc, hai ngày qua bận nghênh đón Kim Ô linh cốt trở về, bận tế tổ đại điển, cho nên còn chưa kịp thông báo các vị.”

Lạnh lùng nhìn đám người Cơ Ba một cái, Cơ Hạo lạnh lùng nói: “Lần này Kim Ô bộ chúng ta có thể khôi phục tộc danh, có thể bức bách Hắc Thủy Huyền Xà bộ nhận thua, có thể ở trong đại chiến một lần này triệt để thủ thắng, không phải dựa vào lực lượng của chính chúng ta, là vì Đồng Cung thái tử của Chúc Dung thần tộc tự mình dẫn một mũi Chúc Dung thần quân hỗ trợ.”

“Tiền căn hậu quả sự tình, đám lão già các ngươi không cần biết. Các ngươi chỉ cần biết kết quả là được.”

Advertisement / Quảng cáo


“Từ hôm nay trở đi, Kim Ô bộ chúng ta, là bộ tộc lệ thuộc trực tiếp Chúc Dung Đồng Cung thái tử, a ba ta Cơ Hạ chính là thủ lĩnh chiến sĩ của Kim Ô bộ, đồng thời… Ông cũng sẽ là Kim Ô tướng quân trấn thủ bắc cương của Chúc Dung thần quốc. Trừ phi các ngươi muốn khiêu chiến vị trí của Đồng Cung thái tử, nếu không về sau cũng đừng nghĩ lại đem a ba ta từ trên vị trí thủ lĩnh chiến sĩ đuổi xuống nữa.”

“Đương nhiên, các ngươi cũng không có cơ hội!” Cơ Hạo tràn đầy ác ý nhìn đám người Cơ Ba cả người mồ hôi như mưa rơi, những kẻ này vừa mới từ bộ lạc của Cơ Xu tới Kim Ô lĩnh, hoàn toàn không biết mấy ngày nay gió cuộn mây vần, càng không biết trong đó che dấu tin tức làm người ta sợ hãi.

“Các ngươi một chi tộc nhân này, không là một bộ lạc độc lập nữa. Toàn bộ tộc nhân, gộp vào Kim Ô lĩnh, lệ thuộc trực tiếp Kim Ô lĩnh quản hạt. Các ngươi các trưởng lão, vu tế này… Chúc mừng các ngươi, các ngươi rất vinh hạnh được chọn vào Chúc Dung thần quốc làm phó dịch, đi phụng dưỡng Chúc Dung Đồng Cung thái tử, đây là vinh quang cực lớn!”

“Lãnh địa các ngươi một chi tộc nhân này hiện tại chiếm cứ, ta làm chủ, phân chia cho Thanh Di bộ lập công lớn! Ừm, sự tình cứ khoái trá quyết định như vậy đi!”

Cơ Hạo cười rất sáng lạn, hai hàm răng trắng như tuyết ở dưới Kim Ô quang huy rạng rỡ tỏa sáng.

Đám người Cơ Ba trước mắt tối sầm, đồng thời ngã xuống đất, một ngụm máu già phun ra xa bảy tám trượng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.