Vu Thần Kỷ

Chương 1670: Thái cổ bí văn



Mơ hồ, mông lung, bóng người khôi ngô màu đen mang theo các tia khí tức hồng hoang thái cổ, mang theo các tia ý nhị hỗn độn, cứ như vậy lơ lửng ở phía sau Hoa Tư Bạch.

Trên gò má bóng đen, trong hốc mắt thâm thúy hai điểm hào quang màu đỏ tươi lóe lên. Cơ Hạo cảm thấy thằng nhãi này đang nhìn mình, ánh mắt hắn như hai cái bàn ủi đốt đỏ hồng, thiêu đốt gương mặt Cơ Hạo mơ hồ phát đau, thậm chí có một loại ảo giác xương cốt cũng bị tổn thương.

Ở trong ánh mắt kẻ này, Cơ Hạo thấy được tất cả cảm xúc mặt trái. Phẫn nộ, tham lam, điên cuồng, tàn bạo dâm đãng, đáng khinh... Cuối cùng tất cả cảm xúc mặt trái ngưng tụ thành một thứ làm người ta hít thở không thông... Ích kỷ!

Lạnh lùng, vô tình, như một ngọn núi băng vạn năm không tan, Cơ Hạo ở trong nháy mắt đối diện với ánh mắt bóng đen, đã hiểu nguồn gốc cuối cùng toàn bộ cảm xúc mặt trái của hắn, đến từ sự cực độ ích kỷ của chính hắn, cực độ ích kỷ tất cả lấy bản thân làm điểm xuất phát.
Advertisement / Quảng cáo


“Ngươi là ai?” Cơ Hạo thở ra một hơi nặng nề, ngồi ở trên đài sen hỗn độn khí ngưng tụ. Hai tay Cơ Hạo đặt lên trên đầu gối, bình tĩnh nhìn bóng đen. Về phần Hoa Tư Bạch hai mắt trắng dã phía dưới thân thể bóng đen, Cơ Hạo đã hoàn toàn không để ở trong lòng.

“Nguyên Thủy Ma Tôn, đây là đáp án trong lòng ngươi, vì sao còn phải lãng phí thêm một chút khí lực, hỏi ra vấn đề vô dụng như vậy?” Bóng đen cười trầm thấp mà khàn khàn: “Đây là điểm yếu của con người, đối với chuyện mình đã có đáp án, cứ muốn trăm phương nghìn kế xác định thêm một lần. Hằng cổ đến nay, rất nhiều người đều là như thế, bao gồm một số kẻ nhân tộc gọi là tiên hiền, cũng có điểm yếu như vậy.”

“Như vậy, ngươi đến từ nơi nào?” Cơ Hạo nhìn bóng đen Nguyên Thủy Ma Tôn: “Ngươi khác với bọn Vực Ngoại Thiên Ma kia, bọn chúng bắt nguồn từ thiên ngoại, mà ngươi trực tiếp phát ra từ lòng người, ngươi nguy hại lớn hơn so với bọn chúng.”

Thần thức như nước, bao phủ toàn bộ lôi trạch, Cơ Hạo rõ ràng thấy được nội bộ Hoa Tư thị đang bùng nổ nội loạn. Các tộc nhân Hoa Tư thị nhập ma kia đang trăm phương nghìn kế muốn cướp lấy quyền thống trị cao nhất của Hoa Tư thị. Mà Hoa Tư thị đương đại tộc trưởng Hoa Tư Thanh Diệp, lại không biết mượn dùng loại lực lượng nào, thoát khỏi nguyên thủy ma chủng khống chế, đang mượn dùng đồ đằng đại trận trong cấm địa tổ miếu vây khốn các tộc nhân nhập ma.

Ngoài cấm địa tổ miếu Hoa Tư thị ma vân quay cuồng bừa bãi, còn có những tia sét đinh tai nhức óc không ngừng rơi xuống, hai loại lực lượng chính tà khác biệt khiến Cơ Hạo cũng vì thế mà chấn động. Hắn tính toán một phen, quyết định tạm hoãn nhúng tay nội loạn của Hoa Tư thị, hắn muốn từ chỗ bóng đen Nguyên Thủy Ma Tôn đạt được một ít tư liệu hữu dụng trước.

“Ta tới từ đâu?” Nguyên Thủy Ma Tôn cười ‘khì khì’ vài tiếng, tiếng cười của hắn rất khàn khàn, băng lạnh, giống như một cây sắt thô ráp mài lộn xộn bên tai, khiến Cơ Hạo theo bản năng nhíu mày.

“Ta đến từ trong lòng các ngươi.” Nguyên Thủy Ma Tôn sau khi cười vài tiếng, rất nghiêm túc gật gật đầu, hào quang màu đỏ tươi trong mắt hắn sáng lên một chút, đánh giá cao thấp Cơ Hạo một phen: “Lực lượng thật cường đại, hơn nữa là một loại lực lượng hủy diệt tất cả? Hủy diệt chi lực, cái này không phù hợp bản tính của ta... Hủy diệt, đối với ta cũng không có bất cứ ý nghĩa gì.”

Cười cười ‘Hắc hắc’, Nguyên Thủy Ma Tôn lạnh nhạt nói: “Nhưng, hủy diệt chi lực ở rất nhiều thời điểm, có thể giúp ta xử lý rất nhiều chuyện. Cho nên lực lượng của ngươi, còn có thân thể ngươi hoàn mỹ như vậy, ta phi thường hài lòng. Ngươi nguyện ý tiêu phí chút thời gian, nghe ta dong dài một phen lai lịch của ta không?”

Cơ Hạo trầm mặc gật gật đầu, Nguyên Thủy Ma Tôn nhất thời vui vẻ cười lên: “Nếu lúc ngươi nghe ta kể, trong lòng của ngươi có bất cứ ý niệm nào nảy sinh, đừng áp chế bọn chúng, tận tình mở rộng tâm linh của ngươi, để bọn chúng tự do tự tại sinh trưởng đi, ngươi rất nhanh có thể lĩnh ngộ được, sau khi tiến vào ma đạo sẽ mang tới cho ngươi bao nhiêu khoái hoạt.”

Sắc mặt Cơ Hạo âm trầm hẳn lên: “Bớt nói nhảm, nói đi, ta thật ra rất muốn biết, ngươi từ đâu mà đến!”
Advertisement / Quảng cáo


Thân thể Nguyên Thủy Ma Tôn khẽ run rẩy một cái. Cơ Hạo cảm nhận được, hắn tựa như cười cười rất nanh ác. Sau đó, thanh âm khàn khàn của Nguyên Thủy Ma Tôn lặng lẽ vang lên: “Như vậy, ta sẽ bắt đầu nói... Thật ra, ta là Bàn Cổ!”

Bốn chữ ‘Ta là Bàn Cổ’ vô cùng đơn giản, lại như một cơn lốc thình lình xảy ra, ở trong lòng Cơ Hạo nhấc lên sóng gió vô biên. Hắn chấn động nhìn Nguyên Thủy Ma Tôn, kiềm chế không được kinh động và phẫn nộ trong lòng, theo bản năng từ trong cổ họng phát ra một tiếng kinh hô.

Trong lòng có vô số ý niệm kỳ dị chợt lóe qua, Cơ Hạo muốn nổi giận quát Nguyên Thủy Ma Tôn nói dối, nhưng hắn lại mơ hồ cảm thấy, tựa như hắn chạm đến đến một số chân tướng thượng cổ nào đó sớm đã hủy diệt, hoặc là nói bị người ta cố ý che dấu.

“Kinh ngạc, phẫn nộ, sau đó bắt đầu hoài nghi thế giới này.” Nguyên Thủy Ma Tôn một lần nữa đắc ý cười lên: “Khởi đầu phi thường tốt, không phải vậy sao? Ta có thể dự cảm được một ngày kia nguyên thủy ma chủng trong lòng ngươi thức tỉnh, ta chờ mong ngươi trở thành một bộ phận của ta.”

Lại cười quái dị vài tiếng, Nguyên Thủy Ma Tôn trầm giọng nói: “Đương nhiên, ta không phải Bàn Cổ hoàn chỉnh, ta chỉ là một bộ phận của Bàn Cổ. Nói chính xác, ta là một bộ phận chính xác nhất, bản ngã nhất kia trong lòng Bàn Cổ. Ngươi biết không, nếu lúc Bàn Cổ khai thiên tích địa, hắn có thể theo bản ngã làm việc, như vậy hắn nhất định có thể sống tới ngày nay, hắn nhất định sẽ không ngã xuống.”

“Chính xác? Bản ngã?” Cơ Hạo lẩm bẩm một tiếng.

“Bàn Cổ khai thiên tích địa, nguồn gốc thiên địa, là thế giới nguyên thai cộng sinh với hắn.” Nguyên Thủy Ma Tôn trầm giọng nói: “Theo bản ngã, hắn không nên đem thế giới nguyên thai bổ ra, đem nó diễn biến làm một cái đại thế giới. Hắn nên xé nát thế giới nguyên thai, cắn nuốt toàn bộ lực lượng của nguyên thai, mượn dùng tạo hóa chi lực vô tận nguyên thai chất chứa kích thích bản thể sinh trưởng, để hắn trực tiếp trở thành Bàn Cổ trưởng thành nhất, cường đại nhất!”

“Nếu hắn cắn nuốt nguyên thai của Bàn Cổ thế giới, ức vạn hỗn độn ma thần đồng thời đột kích thì sao? Hắn sẽ có được lực lượng cuồn cuộn không hết, không có bất cứ ma vật nào có thể tổn hại hắn một chút nào.” Nguyên Thủy Ma Tôn cười ‘khanh khách’: “Nhưng Bàn Cổ hắn thế mà lại ngu xuẩn đến mức dùng Bàn Cổ Phủ đem bản ngã từ trong cơ thể chém ra, hắn từ bỏ bản ngã chính xác có lợi nhất, đem ta chém ra hóa thành ma nguyên thủy.”

Dang hai tay, Nguyên Thủy Ma Tôn lạnh nhạt nói: “Cho nên, hắn đã ngã xuống. Mà ta, ta vẫn tồn tại. Cho nên hắn là tên ngu xuẩn, nếu hắn có thể làm việc theo bản ngã, hắn bây giờ vẫn sống tiêu dao khoái hoạt, sao có thể ngã xuống chứ?”

Cơ Hạo nhíu mày, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời ma vân dày đặc, lôi vân lóe lên, trầm giọng nói: “Bàn Cổ ngã xuống, nhưng hắn để lại một cái thế giới đặc sắc khổng lồ.”
Advertisement / Quảng cáo


Nguyên Thủy Ma Tôn cười lên ‘khì khì’: “Nếu hắn cắn nuốt thế giới nguyên thai cộng sinh, thuận lợi sống sót, lấy nền móng, thiên phú của hắn, hắn có thể trở thành sinh linh cường đại nhất trong Hồng Mông... Thế giới nguyên thai cái thứ này, đi nơi nào không thể cướp được một đống lớn? Đem thế giới nguyên thai cướp được một lần nữa dung hợp luyện hóa, vẫn có thể mở ra một cái đại thế giới hoàn toàn mới!”

Cơ Hạo ngạc nhiên không biết nói gì nhìn Nguyên Thủy Ma Tôn, lời này, tựa như rất có đạo lý?

“Ngươi có phải cảm thấy, lời ta rất có đạo lý hay không?” Nguyên Thủy Ma Tôn cười rất sáng lạn.

Trong lòng Cơ Hạo đột nhiên đau đớn, vài cái ý niệm kỳ dị trào ra, nháy mắt bị hủy diệt chi lực hủy diệt, tâm mạch Cơ Hạo lại đã bị hao tổn, phun một ngụm máu ra thật xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.