Vu Thần Kỷ

Chương 377: Xâm nhập



Trong trung quân đại trướng của Tự Văn Mệnh, đặt một cái bàn dài bằng đá, đại biểu nhân tộc và Đế thị nhất tộc ngồi đối diện.

Cơ Hạo ngồi ở bên người Tự Văn Mệnh và Hoa Tư Liệt, đối diện Đế Pháp Lang. Đây là một lão nhân ung dung đầu đầy tóc bạc, nhưng mái tóc dài chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, tết thành một bím tóc bôi bóng loáng xõa ở sau đầu.

Đế Pháp Lang hết sức chăm chú nhìn Cơ Hạo từ trên xuống dưới. Làm chấp chính trưởng lão trong Đế thị nhất tộc so với Đế Lạc Lãng càng có quyền lực hơn, địa vị cao hơn, Đế Pháp Lang rất cảm thấy hứng thú đối với Cơ Hạo, hoặc là nói, hắn đối với bất cứ thiếu niên nhân tộc nào biểu hiện trác tuyệt đều có hứng thú nồng đậm.

Cơ Hạo cũng rất nghiêm túc nhìn Đế Pháp Lang.

Khác với dị tộc khác, khí tức trên người Đế Pháp Lang rất ôn hòa, rất thanh thản, giống như một cơn gió mát tự do tự tại. Tuy bản chất lực lượng của hắn vẫn là thuộc tính hắc ám âm tà của Huyết Nguyệt nhất mạch, nhưng hắc ám cùng âm tà trên người hắn đều không tỏ ra sát khí lăng nhân, ngược lại có một loại khí tức nội liễm bao dung, cả người lẫn vật vô hại.

Tự Văn Mệnh, Hoa Tư Liệt đám cao tầng trung tâm nhân tộc cũng rất nghiêm túc đánh giá Đế Pháp Lang.

Hai đại trưởng lão khác của Đế thị nhất tộc ngồi bên người Đế Pháp Lang, cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm Tự Văn Mệnh, Hoa Tư Liệt đánh giá cao thấp.

Đối với các trưởng lão Đế thị nhất tộc này mà nói, lần thất lợi này đối với toàn bộ gia tộc cũng là một lần đả kích nặng nề. Bị Cơ Hạo vơ vét các phương thuốc, bản vẽ, bản cấu tạo các thứ linh tinh, bọn họ không để ở trong lòng; những giáp trụ, binh khí linh tinh kia, đối với Đế thị nhất tộc cũng không tính là gì.

Nhưng Đế Sát bị giết, Đế Sa, Đế Nhất bị bắt sống, còn có gần ngàn đại chiến sĩ Già tộc thành tù binh của nhân tộc, việc này đối với toàn bộ Đế thị nhất tộc mà nói, là một lần nguy cơ cực lớn.

Nếu bọn họ xử lý không tốt chuyện lần này, chấp chính đại đế mới đăng cơ Đế Thích Diêm La sẽ không chút do dự giơ lên dao mổ, cho Đế thị nhất tộc một cái giáo huấn thảm thiết đau đớn tận xương. Nhưng, nếu bọn họ có thể xử lý tốt nguy cơ lần này, như vậy nguy cơ ngược lại sẽ biến thành cơ hội Đế thị nhất tộc quật khởi, cần trả giá, đơn giản là Kiền thị nhất tộc tinh thần sa sút.

Hai bên đánh giá lẫn nhau ước chừng một khắc đồng hồ, đều nghẹn khí không hé răng.

Qua hồi lâu, hồi lâu, Cơ Hạo đột nhiên đứng dậy, cười hướng Đế Pháp Lang gật gật đầu: “Các vị đường xa mà đến, lâu như vậy không nói một câu, chắc là đói không có sức nói chuyện? Chúng ta đã chuẩn bị tiệc rượu, mời các vị sau khi ăn uống no đủ, chúng ta lại đến bàn việc nghiêm túc?”

Khi đàm phán, ai mở lời trước người đó liền bị mất tiên cơ, đám người Đế Pháp Lang hiểu rất rõ đạo lý này.

Nhưng đối mặt một phen lời vừa đấm vừa xoa của Cơ Hạo, Đế Pháp Lang phải mở miệng. Còn ăn uống no đủ rồi đến bàn việc nghiêm túc? Hiện tại Đế thị nhất tộc đã bị đặt ở trên lò nướng. Chuyện lần này không nhanh chóng giải quyết, toàn bộ gia tộc đều sẽ xuất hiện vấn đề.

“Tiệc rượu thì không cần, chúng ta đến bàn việc đứng đắn trước đi.” Đế Pháp Lang thở dài một hơi, ngươi là dao, ta là thịt cá, có đôi khi chịu thiệt chút cũng là bất đắc dĩ.

“Vậy nói chuyện đứng đắn đi.” Tự Văn Mệnh cười vỗ Cơ Hạo, bảo hắn ngồi trở lại trên ghế tựa. Hắn nhíu hàng lông mày dài, rất dùng sức nhíu chặt, rất nghiêm túc hỏi Đế Pháp Lang: “Như vậy, các vị trưởng lão. Đế thị nhất tộc kết luận rốt cuộc là cái gì?”

“Toàn lực hợp tác!” Đế Pháp Lang rất nghiêm túc vươn tay phải, trên bàn tay trắng nõn, non mịn giống như thiếu nữ, năm cái nhẫn nạm vàng khảm ngọc cực kỳ hoa lệ tràn đầy màu sắc, tản mát ra pháp lực dao động mãnh liệt. Hắn nghiêm túc nhìn Tự Văn Mệnh nói: “Đế thị nhất tộc đã bắt đầu vận hành thao tác, muộn nhất nửa tháng, nhanh nhất năm ngày. Quân đoàn Kiền thị nhất tộc lần này tham chiến, sẽ toàn lực hướng ‘Vịnh Ác Long’ tiến công.”

‘Vịnh Ác Long’!

Hoa Tư Liệt vỗ tay một cái, mười mấy nội điện vu sư đi đến bên cạnh bàn dài, hai tay đặt ở trên bàn dài đưa vào vu lực, một đạo vu thuật sa bàn sáng lên. Hoa Tư Liệt liên tục trượt hình ảnh vu thuật trên sa bàn, tìm được bản đồ địa hình ‘Vịnh Ác Long’.

Đó là hai dòng sông hợp dòng, lòng sông khúc chiết, nơi nơi đều là đất thấp, đầm lầy, nhưng địa thế bằng phẳng như đồng bằng phù sa.

Địa thế vịnh Ác Long, ở trên toàn bộ chiến tuyến nhân tộc Xích Phản sơn, cũng là một điểm chống đỡ cực kỳ quan trọng. Đại quân dị tộc nếu có thể phá tan phòng tuyến nhân tộc vịnh Ác Long, ở sau vịnh Ác Long, cũng chỉ có một tuyến phong tỏa thung lũng yếu ớt, sau khi phá tan phong tỏa một cái khe đó, đại quân dị tộc có thể tiến quân thần tốc, ít nhất có thể đem chiến tuyến hướng phía nam đẩy mạnh ba mươi vạn dặm.

Phòng tuyến nhân tộc kéo dài một mạch, nếu có một điểm chống đỡ lớn bị đột phá ba mươi vạn dặm, phòng tuyến nhân tộc tất nhiên một mảng đại loạn, đại quân dị tộc các nơi khác hợp binh mãnh công mà nói, không nói có thể thoải mái phá hủy nhân tộc Xích Phản sơn chống cự, nhưng tiêu diệt rất nhiều tinh nhuệ nhân tộc là tuyệt đối có khả năng.

Nhưng vịnh Ác Long tuy là vùng đồng bằng, địa thế hoàn cảnh phức tạp, hơn nữa mặt đất xốp, đọng nước, là một nơi mai phục vô cùng tốt.

“Gian tế trong Đế thị nhất tộc, đã biết Đế thị nhất tộc chúng ta sẽ dốc toàn lực, ở vùng ‘Huyết Vân phong’ ba vạn dặm phía nam vịnh Ác Long phát động tiến công toàn diện. Các ngươi chỉ cần phối hợp chúng ta, làm ra động tác các ngươi từ vùng vịnh Ác Long điều binh, Kiền thị nhất tộc tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này.”

Đế Pháp Lang nhìn Tự Văn Mệnh, tay phải kiên định vươn ở trước mặt hắn: “Kiền thị nhất tộc rất thích nhìn thấy chúng ta hấp dẫn sự chú ý của nhân tộc cho bọn hắn, bọn hắn lại có thể đoạt lấy cơ hội chúng ta sáng tạo, ở trên thi thể chiến sĩ tộc ta lập công lớn.”

Cơ Hạo cắt ngang lời Đế Pháp Lang, ánh mắt như đao nhìn thẳng đối phương: “Ngươi xác định, Kiền thị nhất tộc sẽ mắc mưu?”

Đế Pháp Lang cười hướng Cơ Hạo gật gật đầu: “Đế thị nhất tộc và Kiền thị nhất tộc là kẻ địch, cho nên chúng ta hiểu kẻ địch của chúng ta nhất. Cái này không phải mưu kế gì quá phức tạp, rất đơn giản, cho nên bọn hắn nhất định sẽ mắc mưu.”

Không phải mưu kế gì quá phức tạp, cho nên Kiền thị nhất tộc nhất định sẽ mắc mưu!

Tự Văn Mệnh nghiêm túc nhìn Đế Pháp Lang, sau đó vươn tay, cười bắt bàn tay Đế Pháp Lang.

Bàn tay Tự Văn Mệnh dày rộng hữu lực giống như tay gấu, bàn tay Đế Pháp Lang trắng nõn nhẵn nhụi như hàng mỹ nghệ, hai tay bắt lấy nhau, tràn ngập các loại cảm giác đối lập không hài hòa.

“Như vậy, cứ quyết định như vậy.” Tự Văn Mệnh nhìn Đế Pháp Lang, rất ôn hòa cười nói: “Hy vọng Đế thị nhất tộc đừng mắc lỗi, bởi vì một khi có lỗi, nhân tộc chúng ta không có bất cứ tổn thất gì, mà các ngươi… Nhất định sẽ có phiền toái rất lớn.”

Đế Pháp Lang cười đang muốn nói chuyện, đột nhiên trong trung quân đại trướng vô số ánh sáng lập lòe chói mắt sáng lên, hơn nghìn tầng phòng ngự kết giới các đại vu sư Vu Điện ở nơi này bày ra bị cấp tốc liên tục phá vỡ, trong không khí vang lên tiếng nổ dày đặc chói tai.

“Là ai?” Tự Văn Mệnh nhảy dựng lên, lật tay rút ra bội kiếm.

“Là ta!” Thanh âm mềm mại lạnh lùng vang lên, chợt hơn nghìn tầng phòng ngự kết giới bị biến thành hư không. Tay phải Phượng Kỳ nâng một cái phi toa màu xanh đầy màu sắc, từ trong một mảng ánh sáng sương mù năm sắc nhảy ra, yểu điệu đứng ở chính giữa dài bàn.

“Phượng tộc?” Mặt Tự Văn Mệnh giật giật, buông bội kiếm, bất đắc dĩ hướng Phượng Kỳ hành một lễ: “Xin hỏi sứ giả phượng tộc đại giá quang lâm, có gì muốn làm sao?”

Đám người Đế Pháp Lang thì vung tay áo lên, cấp tốc che gương mặt mình, nhanh chóng hóa thành một luồng huyết ảnh phiêu tán.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.