Vu Thần Kỷ

Chương 450: Tế trời



Trên trời có một đám mây trắng, một giá chuông nhạc tạo hình phong cách cổ xưa đặt ở trên mây trắng, một cái chuông nhạc lớn nhất cao tới ba trăm trượng, một cái nhỏ nhất cũng khoảng mười trượng… Hai gã Khoa Phụ tộc nhân thân khoác hoa phục, cầm chùy chuông tinh kim chế thành, đứng ở trên mây trắng nhẹ nhàng gõ vang chuông nhạc, tiếng chuông du dương truyền vạn dặm.

Quay quanh đám mây chỗ chuông nhạc, trên một vòng mây tía hình tròn, mấy chục chiếc trống lớn da mãng xà tản mát ra ánh sáng mờ ảo lơ lửng trên đó. Mặt trống mỗi một chiếc trống lớn đều có đường kính trăm trượng, hơn trăm Khoa Phụ tộc nhân đứng ở cạnh trống trận, cực kỳ trầm thấp hữu lực gõ vang trống trận, tiếng trống trầm thấp cũng vang tận mây xanh.

Trên mặt đất dựng sừng sững một tòa tế đàn cực lớn, cao nghìn trượng, phạm vi hai mươi dặm.

Bốn phía tế đàn đào một vòng chiến hào rộng trăm trượng, lửa cháy hừng hực thiêu đốt ở trong chiến hào, vô số vu sư Vu Điện thân khoác trường bào màu đen lui tới bôn tẩu, đem từng ki hương liệu đổ vào, mắt thường có thể thấy được khói thơm màu xanh tím từ trong lửa nóng toát ra, hóa thành một đám mây thơm mờ mịt đem toàn bộ tế đàn gắt gao bao vây.

Đông tây nam bắc bốn phương hướng, phân biệt có một cái cầu thang thật dài vượt qua chiến hào liệt hỏa thiêu đốt, đến thẳng đỉnh chóp tế đàn.

Advertisement / Quảng cáo


Đế Thuấn cô đơn một mình mặc trọng giáp, lót lấy một cái áo choàng thêu hình vẽ sông núi xã tắc, đại nhật tinh thần, cao cao đứng ở bên tế đàn, ngắm nhìn một vầng mặt trời dần dần mọc lên ở phía đông.

Đoàn người Cơ Hạo mặc vào trường bào xa hoa cực kỳ chính thức, dựa theo đại vu sư Vu Điện phụ trách lễ nghi tế điển chỉ dẫn, xếp hàng từ xa xa hướng tế đàn bước nhanh tới. Bốn phương tám hướng vô số trai gái mặc hoa phục vẻ mặt nghiêm túc, đội ngũ chỉnh tề, giống như thủy triều dày đặc tràn về phía tế đàn, tiếng bước chân trầm thấp chấn cho mặt đất cũng đang mơ hồ run run.

Trên không trung, hơn một ngàn con ứng long màu vàng lưng mọc hai cánh ngang nhiên bay qua, đám ứng long đó phát ra tiếng rồng gầm cao vút, đem từng tia đám mây lưu lại trên trời chấn vỡ nát, chỉ để lại một mảng bầu trời sáng trong.

Tiếng quát mắng trầm thấp hữu lực vang lên ở bốn phương tám hướng. Các đại vu sư Vu Điện ánh mắt như điện, tinh chuẩn vô cùng chỉ ra vị trí mỗi người nên đứng. Đám người xôn xao như thủy triều nhanh chóng yên tĩnh xuống, mọi người ai về vị trí nấy, đều ngẩng đầu nhìn Đế Thuấn đứng thẳng trên tế đàn.

Cách xa như vậy, ánh mắt Cơ Hạo sắc bén, liếc một cái nhìn ra dưới sắc mặt nghiêm nghị trang nghiêm của Đế Thuấn che dấu một tia lo lắng cùng mệt mỏi khó có thể hình dung.

Xem ra, sự tình rất không thuận.

Một trận chiến Xích Phản sơn, ở sau khi Đế Thích Diêm La tuyên bố lui binh, thật ra đã chấm dứt. Nhưng Cơ Hạo một đường áp giải nhiều tù binh như vậy, hao phí thời gian dài như vậy mới quay về Bồ Phản, hắn ở Quỳnh Tuyết cung lại tiêu dao nhiều ngày như vậy, Đế Thuấn mới mang theo một nhóm cao tầng nhân tộc quay về, có thể thấy được ở Xích Phản sơn, tất nhiên có một số chuyện nào đó không muốn ai biết đã xảy ra.

Cơ Hạo cùng mấy đồng bạn được an bài ở chỗ cách tế đàn gần nhất. Ngay ngoài mấy trượng bên người Cơ Hạo, đám người Tự Văn Mệnh, Hoa Tư Liệt, Liệt Sơn Kháng sắc mặt căng thẳng tương tự phân biệt đứng.

Hơi xa một chút nữa, Cơ Hạo còn thấy được đám đại thần nhân tộc Tự Hi, Cao Đào.

Khiến Cơ Hạo kinh ngạc là, khí tức trên người Tự Hi tựa như rất lỏng lẻo, giống như bệnh nặng mới khỏi. Điều này làm Cơ Hạo rất khó hiểu, Tự Hi cũng không tham gia một trận chiến Xích Phản sơn, hắn là tranh đấu với người nào, mới có thể bị thương như vậy?

Tự Hi tuyệt đối là đại năng Vu Đế trở lên, có được thần uy gần như có thể nhỏ máu trọng sinh. Lấy thực lực của hắn, khí tức có thể trở nên trầm bổng bất an như thế, có thể thấy được thương thế rất nặng, hắn Vu Đế đại năng cũng khó nhanh chóng hồi phục.

Không lẽ, ở Bồ Phản còn xảy ra xung đột không muốn người ta biết?

Cơ Hạo nheo mắt, ánh mắt đảo qua vài trọng thần nhân tộc bên người Tự Hi, trên người Cao Đào tựa như cũng có thương thế. Mấy người bên cạnh Cao Đào Cơ Hạo không biết, nhưng nam tử trung niên trên người ăn mặc tương tự với Cao Đào, hiển nhiên cũng là nhân vương trọng thần, khí tức của bọn họ cũng đều có chút bất ổn.

Những ngày này, thật sự có một số đại sự đã xảy ra.

Advertisement / Quảng cáo


Cơ Hạo nhét hai tay trong tay áo, ngừng thở, lẳng lặng đứng ở nơi đó, thần thức lại như một tấm lưới lớn mở ra, ở cao nhìn xuống quan sát hiện trường toàn bộ đại điển hiến tế.

Đằng sau còn có người tấp nập tới, hơn nữa tất cả đều mặc hoa phục.

Trên cơ bản, chỗ Cơ Hạo, người của một vòng tới gần tế đàn nhất này, ăn mặc lấy màu vàng làm chủ.

Phía nam tế đàn, rậm rạp gần mười vạn người, ăn mặc màu đỏ là chính.

Phía bắc tế đàn, cũng gần mười vạn người, mặc màu đen là chính.

Phía đông tế đàn, cả mảng lớn đám người mặc màu xanh lá là chính. Phía tây tế đàn, đám người mặc màu trắng là chính đứng thẳng.

Năm phương năm màu, cũng là xấp xỉ với truyền thống thượng cổ của Trung Lục thế giới cùng tứ hoang đại lục. Nhiều người ăn mặc thống nhất như vậy đứng chung một chỗ, một cỗ khí tức nghiêm nghị cùng thần thánh không gọi được tên đột nhiên sinh ra, hóa thành một áp lực nặng nề, ép người ta không thở nổi.

‘Thùng’ một tiếng vang lớn, chuông trống trên đám mây cùng kêu lên, một ánh lửa lao thẳng lên trời, một đám lửa mãnh liệt từ trong ánh lửa dần dần bay ra, dần dần ngưng tụ thành thân hình Chúc Dung thị. Chúc Dung thị mặc áo bào đỏ, vẻ mặt nghiêm túc đáp trên tế đàn, hai tay cầm một quyển trục da rồng chế thành, nghiêm nghị hướng trời lễ bái, sau đó hát lên một bài tế ca làn điệu xa xưa, phong cách cổ xưa thê lương.

Đế Thuấn mặc trọng giáp hai tay đặt trước ngực, nghiêm nghị hướng trời hành lễ.

Bốn phương tám hướng, rậm rạp mấy chục vạn sứ giả cùng cao tầng các bộ lạc có tư cách tham gia đại điển tế trời, đến từ tứ hoang, đều giống Đế Thuấn quỳ lạy dưới đất, bái trời, lễ đất, nhiều người trong miệng còn không biết căng phồng đang lẩm bẩm cái gì.Cơ Hạo im lặng không nói gì, qua loa theo những người này lễ bái không ngừng.

Đại điển tế trời ở Bồ Phản, lại phức tạp hơn đại điển Kim Ô bộ hiến tế thiên địa, tổ linh rất nhiều, ít nhất ở trên nghi thức lưu trình đã hơn không chỉ gấp mười. Cơ Hạo đối với việc này không có hứng thú gì lớn, nói chung người khác làm thế nào, hắn sẽ làm theo, cứng ngắc giống như rối gỗ giật dây.

Chúc Dung thị là đại tế tửu, ở trên đại điển hiến tế, ngay cả Đế Thuấn cũng dựa theo hắn nhắc nhở làm việc.

Sau một chuỗi trình tự phức tạp, Chúc Dung thị mở ra quyển trục trong tay, cất tiếng niệm tụng tế văn tế trời.

Đầu tiên Chúc Dung thị cảm tạ thiên địa quỷ thần và tổ linh nhân tộc che chở, sau đó bắt đầu ca tụng lần này Xích Phản sơn lấy được võ công hoành tráng, cuối cùng tế điện hoài niệm một phen chiến sĩ nhân tộc ngã xuống ở một trận chiến Xích Phản sơn, khẩn cầu bọn họ sau khi hóa thân quỷ thần, có thể tiếp tục che chở con dân nhân tộc.

Advertisement / Quảng cáo


Vô số người tham gia đại điển hiến tế cùng cất tiếng cầu nguyện, thanh âm vang dội bọc lấy một luồng uy năng khổng lồ lao thẳng lên trời cao. Cơ Hạo mơ hồ cảm thấy, ở trời cao có tồn tại thần bí nào đó khó có thể nói bằng lời đột nhiên xuất hiện, lực lượng khổng lồ chất chứa tín niệm của vô số người bị tồn tại thần bí này lặng lẽ hấp thu.

Quyển trục trong tay Chúc Dung thị cháy lên, một làn khói lao thẳng lên trời, tồn tại thần bí kia đem một làn khói này nuốt chửng, sau đó dòng ánh sáng đầy trời bỗng dưng sinh ra, chiếu rọi thiên địa Bồ Phản sáng sủa.

“Tế!” Chúc Dung thị cất tiếng hô to, một màn tanh máu nhất của đại điển tế trời bắt đầu.

Từng con đại gia súc được lựa chọn kĩ bị đuổi chạy ra, bị vu sư thân khoác đồ đen, cầm đao đá sạch sẽ lưu loát đâm ngã xuống đất.

Từng đội chiến sĩ dị tộc bị bắt tù binh bị kéo lên, ở trong tiếng la khóc thê lương của bọn hắn, chiến sĩ nhân tộc võ trang hạng nặng đem bọn hắn chém ngã, máu nóng cuồn cuộn đều phun hết vào trong chiến hào thiêu đốt.

Bốn phía âm phong cuồn cuộn nổi lên, có thể thấy được một số bóng người mông lung như ẩn như hiện, tận tình hưởng thụ thú hồn, nhân hồn hiến tế, cùng với khí tức tinh huyết nồng đậm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.