Vu Thần Kỷ

Chương 676: Cản phía sau



Trên không Vẫn Lạc Tuyệt Uyên, một đám mây lửa đột ngột lóe lên.

Cơ Hạo đang ngồi đối diện với Tự Văn Mệnh, cân nhắc vài cái phù văn phong cách cổ xưa ngẩng đầu, liếc mắt thấy được đoàn người Chúc Dung Thiên Mệnh vẻ mặt rất chật vật. Ba năm Vu Đế Hỏa Lân tộc bảo vệ hắn, ngoài ra, cũng chỉ có Thi đạo nhân, Bát Khâu Già và mấy trăm môn nhân đệ tử của bọn họ theo bên cạnh Chúc Dung Thiên Mệnh.

Tự Văn Mệnh cũng quay đầu nhìn, sau đó chợt bị dọa nhảy dựng: “Thủ hạ của Chúc Dung Thiên Mệnh đâu? Nghệ Thần, Doanh Vân Hạc những người đó đâu? Các đế tử ủng hộ hắn đâu? Còn có tinh anh các bộ tộc đâu?”

Đạp một đám mây lửa ảm đạm, Chúc Dung Thiên Mệnh trầm mặt hướng phía Vẫn Lạc Tuyệt Uyên chiến bảo bay tới.

Cơ Hạo suy nghĩ một phen, cũng đạp một đám mây lửa đi lên đón, xa xa hướng Chúc Dung Thiên Mệnh đánh tiếng: “Thiên Mệnh thái tử, ta lấy Thiên Cơ trưởng lão năm lần bảy lượt mời ngươi, hôm nay ngươi xem như tới rồi?”
Advertisement / Quảng cáo


Chúc Dung Thiên Mệnh trầm mặt, cằm hơi nhếch lên, kiêu căng nói: “Tuy ta không tin những lời ngươi nói… Bọn dị tộc đó, sao có thể khống chế thiên đạo một phương thế giới chứ? Nhưng, dù sao Man Man ở đây, ta kẻ làm huynh trưởng này, dù sao cũng phải săn sóc đôi chút.”

Hừ lạnh một tiếng, Chúc Dung Thiên Mệnh mạnh mẽ bưng cái giá, thản nhiên nói: “Nếu không phải xem trên mặt mũi Man Man, ngươi cho rằng ta sẽ đến nơi rách nát này của ngươi? Nhìn xem trời này, nhìn xem đất này, nhìn xem bộ dáng chướng khí mù mịt này, hừ!”

Cơ Hạo dang hai tay, không hé răng.

Xa xa, Man Man đứng ở trên tường thành đang đấu với Vũ Mục ai ăn nhanh hơn ngẩng đầu lên, khóe miệng còn treo nửa cái chân tùng kê, hàm hàm hồ hồ nói: “Chúc Dung Thiên Mệnh, ta không cần ngươi săn sóc, có Cơ Hạo là đủ rồi! Ngươi thích đi đâu thì đi chỗ đó đi. Ừm, ta cũng không mời ngươi tới đây.”

Mặt Chúc Dung Thiên Mệnh ‘Vù’ nháy mắt trở nên đen sì, Bát Khâu Già thì đột nhiên tiến lên ba bước, chỉ vào Man Man lớn tiếng quát: “Chúc Dung Man Man, Thiên Mệnh thái tử như thế nào cũng là huynh trưởng của ngươi, một phen ý tốt của hắn ngươi không tâm lĩnh thì thôi, sao còn nói lời độc ác? Nữ tử không tài không đức như ngươi…”

Bát Khâu Già đang muốn khoe võ mồm, sắc mặt Cơ Hạo chợt biến đổi, hung hăng hướng Bát Khâu Già cho một bạt tai.

Bát Khâu Già sắc mặt phát lạnh, theo bản năng lui một bước, hoàn toàn tránh được cái tát của Cơ Hạo. Ở bên Thi đạo nhân theo đó một chưởng lặng yên không một tiếng động hướng chỗ yếu hại dưới sườn Cơ Hạo vỗ tới, chờ bàn tay hắn cách thân thể Cơ Hạo chỉ có không đến một tấc, Thi đạo nhân mới nham hiểm vô cùng hét to một tiếng: “Nghiêu Bá chuyện gì cũng từ từ, cần gì động thủ?”

Thi đạo nhân tu vi cỡ nào, lão quỷ này chính là ở Bàn Cổ thế giới trong hồng hoang đã sáng tạo ra danh hiệu nhiều năm. Một chưởng này của hắn nhìn như vô thanh vô tức, thực ra đã dùng một nửa khí lực. Càng có một tầng Tịch Diệt Thần Quang xám trắng mờ mờ ở lòng bàn tay hắn ngưng tụ thành một cái hoa sen ấn kỳ diệu, một chưởng này nếu đánh trúng, cho dù là cao giai Vu Đế cũng sẽ bị một chưởng của hắn đánh nát thân thể.

Cơ Hạo nheo mắt, mặc cho một chưởng đánh lén của Thi đạo nhân hung hăng vỗ vào trên người mình.

Trong thức hải, Bàn Hi Thần Kính được nguyên thần Cơ Hạo ôm ở trước ngực khẽ rung động, trên người Cơ Hạo lóe ra một mảng u quang, Thi đạo nhân hoảng sợ nhìn thấy bàn tay mình sau khi nhập vào tầng u quang đó thế mà không thấy bóng dáng.

Ngay tại chỗ trước mặt Thi đạo nhân không đến một tấc, một cái bàn tay bán trong suốt ánh vàng rực rỡ gào thét đánh ra. Lòng bàn tay một hoa sen ấn màu trắng như ẩn như hiện, Tịch Diệt Thần Quang tràn ngập ý tịch diệt, tử vong vờn quanh trên bàn tay. Thi đạo nhân vỗ một chưởng dính vào trên mặt chính mình.

Một tiếng trầm nặng, mũi Thi đạo nhân lõm xuống, hai dòng máu mũi phun ra thật xa.
Advertisement / Quảng cáo


Bàn Hi Thần Kính đem một chưởng đánh lén của Thi đạo nhân bắn ngược nguyên dạng về, bởi vì là Thi đạo nhân tự công kích, vài món bảo vật phòng ngự trên người hắn, bao gồm một món hộ thân bảo y Hoa đạo nhân vừa mới ban cho đều hoàn toàn không có phản ứng.

‘Ô, ô ~ ô ~’!

Thi đạo nhân bị một chưởng này đánh cho dục tiên dục tử, mặt phun đầy máu liên tục lui về phía sau. Một chưởng này đánh rất thật, thiếu chút nữa đem đầu chính hắn đập vỡ vụn. Thi đạo nhân giờ phút này nổ đom đóm mắt, cả mảng lớn sương mù đen tràn ngập, nguyên thần kịch liệt chấn động, một lúc lâu không biết rõ rốt cuộc đã xảy ra cái gì.

“Bần… Bần đạo…” Thi đạo nhân hàm hồ lẩm bẩm, liều mạng lắc đầu, máu đầu đầy ‘Tí tách’ không ngừng văng ra.

“Lão đầu thối này bị điên rồi, không có việc gì tự tát mình một cái!” Cơ Hạo nhìn Thi đạo nhân vẻ mặt chật vật, vừa khiếp sợ bởi lực lượng thần kỳ của Bàn Hi Thần Kính, vừa trào phúng nói: “Chậc chậc, một chưởng này cũng thật mạnh, may mắn không phải đánh ta, bằng không thật có thể một chưởng đập chết ta!”

Chúc Dung Thiên Mệnh ngơ ngác không biết nên mở miệng như thế nào, Bát Khâu Già thì kinh hãi nhìn Cơ Hạo ——ảo thuật này là biến như thế nào? Thi đạo nhân sao lại trúng Cơ Hạo ám toán? Có thể đem Thi đạo nhân tính kế chật vật như thế, đạo hạnh pháp lực của Cơ Hạo so với Thi đạo nhân cao hơn không chỉ gấp trăm lần nhỉ?

Nhưng đạo hạnh pháp lực cao hơn Thi đạo nhân gấp trăm lần, vậy chẳng phải là tồn tại A Bảo, Quy Linh loại tiêu chuẩn đó? Nhân vật như vậy, ở sư môn phía sau Bát Khâu Già cũng chỉ có ít ỏi hai ba người, đó chính là bảo bối tâm can chân truyền đệ tử áp đáy hòm của hai vị tổ sư chưởng giáo, căn bản không nỡ vận dụng!

“Ngươi, ngươi!” Bát Khâu Già run run chỉ vào Cơ Hạo, cho rằng mình đã gặp quỷ.

“Có chuyện từ từ nói!” Tự Văn Mệnh đứng dậy, thanh âm ù ù nói: “Mọi người là chiến hữu, dị tộc mới là kẻ địch của chúng ta, phải đồng lòng hợp sức ứng phó bọn chúng mới đúng.”

Nhíu nhíu mày, Tự Văn Mệnh lớn tiếng hỏi: “Thiên Mệnh thái tử, những người kia của ngươi đâu? Nghệ Thần thái tử đâu? Doanh Vân Hạc đâu? Còn có các đế tử ủng hộ ngươi đâu?”

Chúc Dung Thiên Mệnh há há mồm, gương mặt tối như mực lại biến thành một mảng đỏ bừng. Hắn giận dữ nhìn Tự Văn Mệnh, hận không thể đem Tự Văn Mệnh cắt thành mười vạn tám ngàn mảnh —— đồ vô liêm sỉ, có thể không nhắc tới chuyện này hay không? Đám người Nghệ Thần, có lẽ đã hoàn toàn xong đời rồi!

Chợt một mảng khí đen tràn ngập ra, âm hàn thấu xương tản ra, trong khí lạnh âm u từng đại đội dân bản xứ chật vật trốn vào Vẫn Lạc Tuyệt Uyên. Ở sau khi đại khái mười mấy vạn dân bản xứ mang theo gia đình chạy vào, Cộng Công Vô Ưu ở dưới Hà Bá che chở, mang theo mấy ngàn tàn binh bại tướng tơi bời cũng chuồn vào.
Advertisement / Quảng cáo


Vừa mới lao vào Vẫn Lạc Tuyệt Uyên, Cộng Công Vô Ưu liền khàn giọng rống to: “Công Tôn Nguyên, ngươi còn để ý tới bọn dân bản xứ vô dụng đó làm cái gì? Nhanh tiến vào!”

Thanh âm vang dội, kiên cường của Công Tôn Nguyên từ trong sương mù đen mơ hồ truyền đến: “Bọn họ đã phục ta giáo hóa, đó là con dân của ta. Đã là con dân của ta, khi bọn họ rút lui chạy nạn, ta nên tự mình cản phía sau cho bọn họ. Đối xử tử tế con dân, đây là tổ huấn Hùng thị ta có, ta không dám quên!”

Cơ Hạo nhất thời ngẩn ngơ, đoạn hậu? Đoạn hậu cái gì?

Cộng Công Vô Ưu mang theo người chạy vào, còn có vô số dân bản xứ không ngừng từ trong sương mù đen ùa vào Vẫn Lạc Tuyệt Uyên, không lẽ Công Tôn Nguyên là đang đoạn hậu cho bọn họ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.