Vu Thần Kỷ

Chương 755: Mật báo



Truyền tống trận sáng lên, một ngàn tộc nhân Đế thị nhất tộc bị truyền tống đi ngoài trăm vạn dặm.

Vì phối hợp truyền tống trận của Cơ Hạo, che giấu không gian dao động truyền tống trận phóng ra, Xi Chiến rất tri kỷ mở ra phòng ngự thần tháp của Hắc Sa bảo, dùng phòng ngự kết giới của thần tháp ngăn cách khí tức truyền tống trận.

Một đội lại một đội tộc nhân Đế thị nhất tộc nối đuôi nhau đi vào truyền tống trận, không ngừng bị truyền tống ra ngoài.

Cơ Hạo đứng ở một bên, lẳng lặng quan sát.

Các tộc nhân Đế thị nhất tộc ai cũng vui vẻ ra mặt, từ trong tuyệt cảnh thoát thân, thoát khỏi vận mệnh bi thảm, cho dù biết rõ gia tộc sắp đầu nhập vào nhân tộc, về sau phải dựa vào Cơ Hạo che chở mới có thể sinh tồn tiếp, các tộc nhân Đế thị nhất tộc đó vẫn vui vẻ sáng lạn.

Advertisement / Quảng cáo


Nói từ trên ý nghĩa nào đó, bọn họ phản bội chủng tộc mình, nhưng Cơ Hạo không nhìn ra bọn họ có sự đau lòng cùng bi phẫn nào, ngược lại ai cũng vui vẻ vô cùng.

Hắn thậm chí còn nhìn thấy mấy thiếu nữ xinh đẹp líu ríu nói không ngừng, không ngừng thảo luận phong cảnh Nghiêu Sơn lĩnh so sánh với Lương Chử sẽ thế nào, các nàng thậm chí đã ước hẹn tìm một ngày đẹp trời, đi các nơi sông núi tú lệ của Nghiêu Sơn lĩnh đạp thanh du ngoạn.

Tộc nhân Ngu tộc, bọn họ hành vi thường ngày cũng chỉ như vậy.

Liên tục truyền tống năm lần, sau khi năm ngàn người bị đưa đi, vu tinh trong rãnh cắm của truyền tống trận đồng thời hóa thành một làn khói.

Cơ Hạo đi lên trước, đem rãnh cắm thu thập sạch sẽ, đem vu tinh mới bỏ thêm vào, sau đó bàn tay khẽ lật, một cơn gió mát nổi lên từ đất bằng, vòng quanh truyền tống trận không ngừng xoay quanh. Liên tục truyền tống, trận cơ phù văn của truyền tống trận tản mát ra nhiệt độ cao đáng sợ, ở dưới gió mát thổi, nhiệt độ cao không ngừng bị thổi đi, trận cơ phù văn đỏ bừng dần dần ảm đạm.

“Quá đơn sơ rồi.” Một trưởng lão Đế thị nhất tộc bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn trần nhà giam.

“Quá chậm chạp.” Một trưởng lão khác tức giận đến mức thân thể cũng đang run run. Thời gian chính là sinh mệnh, giờ này khắc này cũng không phải một câu nói bâng quơ, mà là hiện thực chân thật.

“Nhân tộc chúng ta ở trên truyền tống trận loại nhỏ trình độ cứ như vậy.” Cơ Hạo vừa gọi gió mát hạ nhiệt độ cho truyền tống trận, vừa thản nhiên nói: “Ngược lại là truyền tống trận vô cùng lớn dùng ở thời kì chiến tranh, trình độ của chúng ta cao hơn rất nhiều, truyền tống liên tục mấy tháng không gián đoạn cũng có thể làm được.”

Khẽ thở dài một hơi, Cơ Hạo nhìn truyền tống trận trước mặt cũng có chút bất đắc dĩ nói: “Các ngươi cũng đều biết, các truyền tống trận loại siêu khổng lồ đó đều là đại gia hỏa to xác thô lậu, chúng ta dùng tài nguyên chồng chất trận cơ, chung quy có thể phát huy công hiệu cường đại. Nhưng ở trên các trận pháp tinh xảo nhỏ bé, chúng ta khẳng định là so ra kém các ngươi.”

Đế Duyên Đà cũng bất đắc dĩ dang rảnh tay.

Nhân tộc ở trận pháp, phù văn, máy móc, con rối các phương diện, đều thua xa dị tộc, đây là sự thật, không có gì đáng thảo luận.

Trầm mặc một phen, Đế Duyên Đà khô khan nói: “Nhưng phải thừa nhận, năng lực học tập của nhân tộc rất đáng sợ. Dựa theo điển tịch chúng ta ghi lại, thời điểm tổ tiên chúng ta buông xuống thế giới này, trên người tổ tiên các ngươi còn mặc da thú dính máu, thậm chí còn chưa học được canh tác cùng dự trữ nuôi dưỡng súc vật. Trong thời gian ngắn như vậy, thành tích các ngươi thu được đã phi thường đáng sợ.”

Nghiêng nghiêng đầu, Đế Duyên Đà cau mày ở trong trí nhớ của mình tìm kiếm một phen, sau đó hắn rất nghiêm túc gật gật đầu.

“Dựa theo Đế Thích nhất tộc bí mật ghi lại, năng lực học tập của nhân tộc các ngươi, ở trong vô số dân bản xứ Ngu tộc chúng ta gặp được trong vô số lần chinh phục, cũng là đỉnh cao nhất. Các ngươi có linh tính sinh mệnh trí tuệ khác không thể bằng được, phi thường thần kỳ.”

Advertisement / Quảng cáo


Ngón tay Cơ Hạo ấn ấn ở trên truyền tống trận, trận cơ phù văn đã trở nên mát lạnh. Hắn đứng dậy, lui vài bước, mỉm cười nói: “Ta thích lời lẽ khích lệ của ngươi. Nhưng, vẫn tiếp tục truyền tống đi. May mắn các ngươi chỉ có nhân số không đến mười vạn, truyền tống trận loại nhỏ này quá lãng phí thời gian.”

Đế Duyên Đà và một đám trưởng lão Đế thị nhất tộc sắc mặt rất khó coi.

Đế thị nhất tộc đương nhiên không có khả năng chỉ có không đến mười vạn tộc nhân. Nhưng một số lớn tộc nhân trong bọn hắn ở trong Lương Chử tai biến đã hóa thành tro bụi, nhiều tộc nhân bên ngoài khác không quan trọng, thì ở lúc nhà mình vừa có chuyện, đã lập tức đầu phục hào môn đại tộc khác.

Gần mười vạn tộc nhân trước mắt, là huyết mạch trung tâm nhất, hậu duệ tinh hoa nhất của Đế thị nhất tộc, ngày thường đều ở lãnh địa tư nhân của Đế thị nhất tộc.

Lại một ánh sáng trắng sáng lên, một ngàn tộc nhân Đế thị nhất tộc bị truyền tống đi.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, Xi Chiến mang theo một đám chiến sĩ giám thị đi đến. Hắn xa xa cười nói: “Đại nhân tôn kính, ngài đã đưa đi nhiều người như vậy, hiện tại chúng ta nên cẩn thận thảo luận vấn đề trả tiền một chút.”

Thân thể cao lớn đứng ở trước mặt Cơ Hạo, Xi Chiến cúi đầu quan sát Cơ Hạo, rất nghiêm túc nói: “Mua bán chính là mua bán, một tay giao tiền, một tay giao hàng, hợp lý, cái này đối với mọi người đều tốt, không phải sao?”

Cơ Hạo không nói gì gật gật đầu, lấy ra một cái vòng tay không gian đưa cho Xi Chiến.

Xi Chiến chộp lấy vòng tay, cẩn thận phân biệt một phen hoa văn trang trí trên vòng tay, sau đó nhếch môi cười lên: “Thật thú vị, đại nhân Nguyên Nguyệt nhất mạch, sử dụng vòng tay không gian lại mang theo phong cách Minh Nguyệt nhất mạch… Đương nhiên, tiền chính là tiền, mặc kệ nó có lai lịch gì, tiền đáng yêu nhất.”

Trong vòng tay là vu tinh cùng ngọc tệ chồng chất như núi, càng có một chút tài liệu quý hiếm giá trị liên thành. Xi Chiến nắm chặt cái vòng tay này, cười đến mắt cũng nheo lại thành một đường.

Truyền tống còn đang tiếp tục, bởi vì Xi Chiến cùng một đám giám thị xuất hiện, bọn Đế Duyên Đà theo bản năng đẩy nhanh động tác.

Phòng ngự thần tháp của Hắc Sa bảo phóng ra một mảng hào quang mênh mông bao phủ toàn bộ hòn đảo nhỏ, toàn bộ không gian dao động đều bị che đậy, không có chút dao động tiết ra ngoài.

Chỗ mấy ngàn dặm phía bắc Lương Chử thành, đỉnh một ngọn núi lớn hiểm trở, một pháo đài hình dáng như ác điểu đón gió đứng ngạo nghễ.

Pháo đài có một cái đài đón sương thật lớn, đột ngột treo ở trên vực sâu vạn trượng.

Advertisement / Quảng cáo


Đế Thích Sát đứng ở bên cạnh đài đón sương, quan sát vực sâu không thấy đáy bên dưới, qua một hồi lâu, hắn mới ngẩng đầu, hướng một người áo đen đứng bên hắn cười nói: “Tất cả đều tiến hành thuận lợi chứ? Ngài hẳn là rõ, hợp tác cùng ta, cuối cùng đều có lợi đối với mọi người.”

Mặt người áo đen bị một tầng sương mù màu đen bao phủ, không thấy rõ diện mạo hắn.

Nghe xong lời của Đế Thích Sát, người áo đen lạnh nhạt nói: “Hy vọng như thế… Nếu có gì sai sót, ngươi phải chết.”

Đế Thích Sát khẽ biến sắc, cười lạnh nhìn người áo đen nói: “Nói chuyện khách khí chút đi, chúng ta là minh hữu hợp tác, quyền thế cùng địa vị của ngươi, đối với ta mà nói không có bất cứ ý nghĩa gì.”

Người áo đen đang muốn nói chuyện, một nam tử Ngu tộc dáng vẻ tháo vát đã bước nhanh chạy tới.

Quỳ một gối xuống trước mặt Đế Thích Sát, nam tử Ngu tộc dồn dập nói: “Chủ nhân, vừa rồi có người khống chế một con U Linh Huyễn Cáp, đưa tới một phần thư mật báo—— hắn nói, Đế thị tộc nhân trong Hắc Sa bảo đang chạy trốn.”

“Có người dùng nhiều tiền, mua toàn bộ tộc nhân Đế thị.”
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.