Vu Thần Kỷ

Chương 812: Lữ trình xui xẻo



Một cái chiến thuyền kim loại dài trăm trượng hung hăng húc nát một cơn sóng to, tung tóe lên vô số bọt nước.

Toàn thân chiến thuyền khổng lồ chế từ đồng xanh, trên boong thuyền trang trí vô số pho tượng thuỷ tộc dữ tợn kịch liệt chấn động, lò luyện vu tinh trong thân tàu mỗi thời mỗi khắc đều đang cắn nuốt lượng lớn thượng phẩm vu tinh, bộc phát ra lực lượng đáng sợ.

Phù văn màu u lam tạo thành một bánh xe tròn cực lớn, được khảm ở đuôi chiến thuyền khổng lồ, không ngừng phun về phía sau dòng nước chảy xiết, thúc đẩy cự hạm lao nhanh về phía trước. Một lại một cơn sóng to bị cự hạm xé rách, phát ra tiếng nổ vang như sấm.

Đầu cự hạm, Cơ Hạo mở ra Thái Dương Đạo Mâu, phát ra một tia kim quang hướng bốn phương tám hướng nhìn quanh.

Nhưng đập vào mắt có thể đạt tới, tất cả đều là một mảng đại dương mênh mông. Trừ nước chính là nước, trừ nước cũng không có một vật nào khác. Bầu trời dày đặc mây mưa, vô số cột nước mang theo tiếng vang nặng nề rơi vào đầu, vô cùng vô tận sóng cuồn cuộn không ngừng ập tới, cảnh sắc đơn điệu khiến Cơ Hạo muốn nôn mửa.
Advertisement / Quảng cáo


Tốc độ của cự hạm cũng không phải quá nhanh, ít nhất so với tốc độ bay của bản thân bọn Cơ Hạo thì chậm hơn rất nhiều.

Nhưng ba ngày trước, bọn Cơ Hạo ở trên trời cấp tốc phi hành tìm tòi một lúc, pháp lực dao động bọn họ tản mát ra rốt cuộc đưa tới thiên đạo ý chí của thế giới này phản kích.

Vô số Huyền Âm Thần Lôi màu đen từ trong màn nước ở bốn phương tám hướng lao ra, giống như hạt mưa hướng bọn Cơ Hạo nện xuống. Dù là A Bảo, Quy Linh thủ đoạn mạnh mẽ, pháp thuật huyền diệu, cũng bị Huyền Âm Thần Lôi vô cùng vô tận làm cho chật vật không chịu nổi.

Nếu không phải Cơ Hạo vận dụng Bàn Hi Thần Kính, đem vô số Huyền Âm Thần Lôi bắn ngược ra ngoài, A Bảo cùng Quy Linh cũng phải chịu khổ nhiều.

Cho nên Cơ Hạo thả ra chiếc chiến hạm to lớn Tu tộc kiến tạo này, đem nó coi là công cụ thay đi bộ.

Cơ Hạo rốt cuộc cũng hiểu, vì sao dị tộc ham thích phát minh các loại thành trì bay thật lớn cùng khí giới chiến tranh cổ quái. Rất hiển nhiên, ở rất nhiều thời điểm, các khí giới chiến tranh rất hữu dụng, thậm chí là có thể cứu mệnh.

Ít nhất ba ngày qua, bọn Cơ Hạo sau khi không dùng pháp lực của bản thân, chỉ mượn dùng cự hạm hành tẩu, bọn họ liền không còn dẫn động bất cứ phản ứng nào của thiên đạo ý chí thế giới này.

Thế giới này quá mức đơn điệu, áp chế đối với thực lực người từ ngoài đến cũng không phải quá mãnh liệt. Cơ Hạo toàn lực thi triển Thái Dương Đạo Mâu, xa nhất có thể nhìn thấy cảnh sắc ngoài trăm vạn dặm. Nhưng ba ngày trôi qua, Cơ Hạo còn chưa có bất cứ phát hiện nào.

Chưa có bất cứ phát hiện nào, chưa có bất cứ biến cố gì, chỉ có nước, nước vô biên vô hạn, nước từ bầu trời rơi xuống, nước ở trên mặt nước quay cuồng tàn sát bừa bãi, nước cuồn cuộn không dứt… Nước đơn điệu, nước không tư không vị. Nước khiến người ta chết lặng muốn nổi điên.

Cơ Hạo vô số lần cúi đầu quan sát mặt nước phía dưới, khiến hắn chấn động là, thuỷ vực thế giới này sâu không lường được, thật sự sâu không lường được. Tuy ở trong nước, tầm mắt hắn suy yếu đi rất nhiều, nhưng ít nhất cũng có thể nhìn ra xa mười vạn dặm.

Mười vạn dặm, hắn chưa thể nhìn thấy đáy nước ở nơi nào.

Nghĩ đến một mảng đại thủy này ở đáy thuyền ít nhất cũng sâu tới trên mười vạn dặm, Cơ Hạo cảm thấy chột dạ từng đợt.

Càng làm Cơ Hạo bất đắc dĩ là, hắn vô số lần dò xét mặt nước, nhưng nước trong suốt không có bất cứ tạp vật nào, thậm chí ngay cả tro bụi cũng cực ít. Cơ Hạo đếm rõ, ba ngày qua hắn vô số lần cúi đầu quan sát mặt nước, hắn tổng cộng tìm được ba vạn bảy ngàn tám trăm chín mươi mốt hạt tro bụi.
Advertisement / Quảng cáo


Cự hạm kim loại đi xuyên qua trong thời gian ba ngày đâu chỉ mười vạn dặm, Cơ Hạo lại tổng cộng chỉ tìm được hơn ba vạn hạt tro bụi, có thể thấy được nước của thế giới này tinh thuần bao nhiêu. Một loại tinh thuần tử khí trầm trầm, làm người ta tuyệt vọng.

Lại là một cơn sóng lớn cuốn tới. Trong đầu rồng khảm ở đầu con thuyền khổng lồ phun ra một luồng sáng mạnh mẽ, ‘Oành’ một tiếng đem sóng to đánh nát, ở trong ngọn sóng mạnh mẽ mở ra một cái thông đạo rộng rãi. Mượn dùng một cái lốc xoáy thật lớn thúc đẩy, cự hạm vạch ra một đường cong chảy xiết, đẩy nhanh tốc độ hướng phía trước chạy như bay.

Đám người Cơ Hạo di chuyển ở trong đại dương mênh mông vô biên vô hạn, không tìm được bất cứ thứ gì có giá trị.

Nơi mà Thiên Địa Kim Kiều mạnh mẽ xâm nhập thế giới này, trên màng ngăn thế giới đột nhiên sáng lên một điểm kim quang ảm đạm, theo một tiếng vỡ vụn rất nhỏ, trước sau một cái thoi vàng dài trăm trượng phun tử hỏa lôi quang, phát ra tiếng gầm mỏng manh, gian nan xuyên thấu màng ngăn thế giới xâm nhập thế giới này.

Thoi vàng vốn dày đặc hoa văn tinh mịn, trên vỏ ngoài toàn thân trơn bóng long lanh rậm rạp đầy vết xước, mấy chỗ của thoi vàng cũng đã bị đánh ra lỗ thủng to bằng đầu người, đang không ngừng phun khói đen với ánh lửa.

Sau khi mạnh mẽ xuyên thấu màng ngăn thế giới, bánh xe gió trước sau thoi vàng đã là nỏ mạnh hết đà cấp tốc chuyển động vài cái, sau khi phát ra một trận tiếng ma sát khó nghe, tử hỏa lôi quang phun ra đột nhiên tiêu tán, sau đó thoi vàng như tảng đá, rơi thẳng tắp từ trên cao xuống.

Vừa rơi xuống, mặt ngoài thoi vàng vừa vỡ ra vết nứt như mạng nhện, không ngừng có tiếng nổ tinh mịn từ trong thoi vàng truyền đến. Dị bảo có thể xuyên qua hỗn độn này, hiển nhiên đã chịu tổn thương nặng nề không thể nghịch chuyển, đang đứng ở bên bờ sụp đổ.

Chợt tổng bộ thoi vàng nứt ra một vầng sáng, mười mấy nam nữ mặc áo vải thô từ trong vầng sáng lao ra.

Một nam tử mập mạp cao lớn dị thường, hai mắt mãnh liệt như thái dương, môi đầy đặn lại tươi đẹp hồng nhuận sụp mí mắt, nhìn thoi vàng không ngừng nổ tung khổ sở thở dài một tiếng: “Thế này bảo ta trở về hướng sư tôn ăn nói như thế nào? Bảo vật này không dễ có được, lại hủy ở trong tay ta.”

Một nam tử khô gầy như củi, so với nam tử mập mạp kia còn cao hơn một cái đầu, vô cùng lạnh lùng nghiêm túc lạnh giọng quát: “Vì đại kế của sư môn, tổn thất một món trọng bảo cũng không sao cả, chỉ cần chúng ta cần cù cố gắng, sư tôn cũng sẽ không trách cứ chúng ta.”

Nam tử mập mạp khẽ thở dài một tiếng, nhìn thoi vàng nhanh chóng rơi xuống sụp đổ khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi gật gật đầu. Trên da mặt trắng nõn nhẵn nhụi của hắn lóe lên một quầng sáng như bảo châu mỹ ngọc, xoay người hướng mười mấy nam nữ khác nhẹ nhàng nói: “Hai vị sư phụ hao phí bản mạng tinh huyết, lúc này mới chế tác được một linh phù, làm chúng ta miễn cưỡng đuổi theo được Thiên Địa Kim Kiều.”

Dừng một chút, nam tử mập mạp nghiêm nghị nói: “Nhưng hỗn độn hư không nguy hiểm cỡ nào, Cửu Thiên Thập Địa Ích Tà Kim Thoa này, chung quy đã hủy diệt. Không có bảo vật này, chúng ta đã không có khả năng quay về Bàn Cổ thế giới. Muốn trở về, chỉ có hai cách.”

Một đám nam nữ vẻ mặt nghiêm nghị nhìn nam tử mập mạp, mỗi người hít thở trầm thấp.
Advertisement / Quảng cáo


Nam tử mập mạp dựng một ngón tay, trầm giọng nói: “Nhưng theo sư huynh ta thấy, chúng ta không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể chọn con đường tốt nhất kia—— đoạt lại Thiên Địa Kim Kiều, để chúng ta trở về thật vẻ vang.”

Một mảng tàn khốc lóe lên ở trong con ngươi, nam tử mập mạp lớn tiếng quát: “Các vị sư đệ, sư muội, các ngươi cần hiểu, nếu chúng ta có thể mang về Thiên Địa Kim Kiều, hai vị sư phụ sẽ vui sướng như thế nào, các ngươi lại có thể nhận được bao nhiêu lợi ích. Cho nên, chúng ta nhất định phải cần cù tinh tiến mới được!”

Một đám nam nữ nhìn nhau một cái, nhất tề hướng nam tử mập mạp chắp tay hành một lễ.

‘Oành’ một tiếng vang lớn, thoi vàng hoàn toàn nổ tung, nổ vỡ mấy đám mây mưa.

Bốn phương tám hướng đột nhiên có vô số thần lôi màu đen to bằng vại nước bỗng dưng toát ra, giống như hạt mưa hướng đám nam nữ đó đập xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.