Yêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 30: Ác quỷ trong cửa tiệm quan tài



Edit: Hồ ly lông xù

Beta: Đại Gia

Vùng ngoại thành Yên Kinh là nơi khá ""hoang vắng"", nó gần như ở giáp ranh thành phố, nơi đó không có nhiều nhà cao tầng, chỉ có những ngôi nhà nhỏ, thấp bé.

Phó Thành và Tần Thất Bảo lái xe vào một thị trấn, trong trấn rất náo nhiệt, nhưng khi họ tìm thấy cửa tiệm quan tài dựa theo địa chỉ trên tin nhắn, bốn phía lại không có người nào, giống như có người cố tình đuổi hết người xung quanh đi.

""Chính là chỗ này, chúng ta xuống xe thôi."" Phó Thành dừng xe lại, sau đó xuống xe, đi vòng qua bên ghế phụ mở cửa.

""Tiệm quan tài này không đơn giản."" Tần Thất Bảo xuống xe, híp mắt nhìn căn nhà hai tầng đơn sơ, mở miệng nói.

""Có vấn đề gì không ổn à?"" Phó Thành cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.

Advertisement / Quảng cáo


""Trong tiệm này có ác quỷ."" Tần Thất Bảo nói.

Đối phương thực sự không có ý tốt, khí tức của ác quỷ trong căn phòng này quá mức mãnh liệt, không giống với Tiểu Vũ bên cạnh cô, con quỷ này đã không còn ý thức của chính nó, nó đã bị người điều khiển.

Mà cửa hàng này lại để một con quỷ nguy hiểm như vậy ở dưới lầu, ngoài việc hại người ra thì cô cũng chẳng nghĩ ra được lý do nào khác.

""Sao anh lại không thấy được nó?"" Phó Thành nhớ anh có thể thấy được âm khí của rất nhiều quỷ trong bóng râm, nhưng cái cửa hàng quan tài này trông khá sạch sẽ, chẳng có cái gì cả.

""Âm khí có thể được loại trừ, không phải Chân Nguyên đạo trưởng đã mở âm dương nhãn cho anh rồi sao? Đương nhiên sẽ không để cho anh thấy."" Tần Thất Bảo giải thích.

Phó Thành nghe vậy giật mình gật đầu, sau đó đóng cửa xe đi về phía trước gõ cửa.

Cánh cửa tiệm quan tài khép hờ, bên trong được khóa bằng xích sắt, người bên ngoài không thể đẩy ra, nhưng qua khe hở có thể nhìn thấy một ít bên trong.

""Cốc cốc.""

Phó Thành gõ cửa, theo bản năng liếc nhìn vào trong khe cửa một cái, bên trong tối đen như mực, không nhìn thấy được gì, dường như ánh sáng bên ngoài không thể chiếu vào bên trong.

""Ai vậy?""

Đợi một lúc, tiếng của một người đàn ông hơi khàn khàn phát ra từ bên trong, kèm theo vài tiếng bước chân, một bóng người xuất hiện phía sau cánh cửa.

""Tôi là Tần Thành, đến đưa đồ giúp Chân Nguyên đạo trưởng."" Phó Thành giơ lên chiếc túi trong tay, khách khí nói.

""Đưa cái gì?"" Người nọ cảnh giác nói.

""Phượng vĩ, cụ thể nó là cái gì tôi cũng không rõ."" Phó Thành thành thật nói.

""Vậy vào đi, tôi đi rót trà cho cậu.""

Người đàn ông nghe thấy hai từ ""Phượng vĩ"", lúc này mới cầm chìa khóa mở xích sắt, sau đó mở cửa cho bọn họ vào, ông ta lại đi tới bàn trà cầm chén rót trà.

""Bây giờ người chết đều mang đi hỏa táng, còn có người nào đến mua quan tài không?"" Tần Thất Bảo đi theo phía sau Phó Thành, giả bộ ngây thơ đi tới trước bàn trà mỉm cười hỏi, ""Ông mở cửa hàng quan tài có phải kinh doanh không được thuận lợi?""

""Cô là ai?"" Nghe thấy giọng nói của cô gái, ông lão đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt.

""Cô ấy là bạn gái của tôi, hôm nay tôi xin nghỉ một ngày, định giao đồ xong sẽ đưa cô ấy đi chơi, vì vậy tiện đường chở cô ấy qua đây luôn."" Phó Thành giải thích.

""Chân Nguyên đạo trưởng không nói tôi phải đi một mình, lẽ nào tiệm này có điều gì đặc biệt cấm kỵ?""

Advertisement / Quảng cáo


""Không có, chỉ là đột nhiên cô ấy nói chuyện khiến tôi giật mình.""

Người đàn ông rót trà, lúc đưa tới trước mặt bọn họ, sắc mặt đã khôi phục lại bình thường, có điều ông ta vừa mới nghĩ cô gái trước mặt này có phải là đạo sĩ hay không.

""Tôi là Lưu Thành, cửa hàng quan tài này là từ thời ông nội của tôi truyền lại, hiện tại công việc kinh doanh không được tốt cho lắm, quan tài cũng không bán được mấy, nếu có người đặt làm thì sẽ làm mới, còn lại đều chọn cái có sẵn ở đây.""

Lưu Thành chỉ vào cái giá bên cạnh, bên trên trưng bày vòng hoa cùng các loại tiền vàng, nến đỏ nến trắng nói.

""Bán mấy thứ này kiếm tiền?"" Kỳ thực Lưu Thành đang nhìn Tần Thất Bảo, Tần Thất Bảo cũng nhìn ông ta, đồng thời liếc mắt một cái cũng nhìn ra ông ta là chân nhân.

Đạo sĩ cũng có cấp bậc riêng, chân nhân, lên cấp ba sẽ trở thành thiên sư, trong đó có rất nhiều người cả đời cũng chỉ dừng lại ở bậc cư sĩ, không đạt được cấp bậc chân nhân, càng chưa nói đến thiên sư, cho nên ở xã hội hiện tại ông ta có thể tu đạo đến cấp bậc chân nhân cũng coi như là rất khá rồi.

Lưu Thành này là người có chút thiên phú, nhưng đến bây giờ nỗ lực hơn năm mươi năm kết quả vẫn chưa chạm tới cánh cửa thiên sư, ở tuổi này đạt đến cấp bậc chân nhân, ông ta đã thỏa mãn rồi, đâu có như sư huynh ông ta, vì muốn trở thành thiên sư, hiện tại còn muốn ông ta giúp đỡ hại người khác.

Thời điểm không phải làm phép, đạo sĩ đẳng cấp cao không nói, đạo sĩ đẳng cấp thấp căn bản không nhìn ra thực lực của đối phương, cho nên Lưu Thành liếc nhìn Tần Thất Bảo một cái rồi thu hồi ánh mắt, ông ta không hề nghi ngờ, cô gái trẻ tuổi này có thể là thiên sư.

""Kiếm không được bao nhiêu, cho nên hai ngày nay ta đều khóa cửa, muốn dọn dẹp cửa tiệm."" Lưu Thành ha hả cười, sau đó để Phó Thành mở túi, lấy ""Phượng vĩ"" ra.

Phó Thành nghe vậy mở túi, lấy từng đồ vật bên trong ra, anh cũng không biết cái nào là phượng vĩ, tốt hơn hết là lấy toàn bộ đồ trong túi ra để Lưu Thành

tự lấy, dù sao trong túi cũng chẳng phải là di vật gì.

Thời điểm lên xe Thất Bảo đã kiểm tra qua cái túi, không có vấn đề gì, nhưng từ lúc Phó Thành lôi ra một cái cục màu đen, ác quỷ trong phòng bắt đầu gào thét lên như tiếng dã thú, sau đó dường như chúng phá vỡ giam cầm, từ bên trong vọt ra.

""Cái gì vậy?""

Phó Thành không cảm nhận được khí tức, nhưng lại có thể nghe được âm thanh, khi nghe thấy bên trong vọng ra tiếng gào thét, anh ngừng động tác trên tay, quay đầu nhìn Lưu Thành hỏi.

""Xin lỗi Tần tiên sinh.""

"Lưu Thành cười lạnh một tiếng, móc hai tấm bùa từ ống tay áo ra, nhanh chóng dán lên người bọn họ, ""Tôi cũng là vì có người nhờ vả chứ không phải ý của tôi, ban đầu chỉ cần giết một mình cậu là đủ rồi, thế nhưng cậu lại dẫn theo bạn gái, vậy không thể trách tôi được.""

""Đây là bùa gì thế?"" Sau khi bị lá bùa này dán lên, Phó Thành cảm giác cả người mình không nhúc nhích được, nhưng vẫn có thể nói chuyện, lạnh giọng hỏi.

Quả nhiên Thất Bảo nói không sai, thế giới này làm gì có bữa trưa nào miễn phí, Chân Nguyên đạo trưởng giúp anh mở Thiên Nhãn, không phải không cần trả tiền, chẳng qua thù lao chính là mạng của anh, thật đúng là loại người độc ác!

Lưu Thành không nói gì, cầm một tấm bùa rồi lùi lại sau chiếc bàn, ông ta cười rồi sai ác quỷ đánh về phía Phó Thành, sau đó đứng bên cạnh, bộ dáng như đang xem kịch.

""Đây là định thân chú.""

Advertisement / Quảng cáo


Lưu Thành không trả lời, Tần Thất Bảo cười khanh khách mở miệng nói, sau đó, trước ánh mắt sững sờ của người trước mặt, cô đưa tay kéo tấm bùa trên vai xuống, tay trái lật một cái đánh thẳng vào ác quỷ đang xông tới, ngay lập tức lôi quang lóe ra, cả căn phòng trở nên sáng sủa hơn.

""Thiên lôi quyết?""

Ngón tay tạo thành ấn kí kèm theo lôi quang đánh lên người ác quỷ, ác quỷ căn bản đã phát điên, sau khi bị đánh càng phát ra tiếng kêu thê lương hơn, bị đánh bay ra ngoài đập vào góc tường.

""Thiên lôi quyết, rõ ràng cô không phải..."" Người đàn ông mở to hai mắt nhìn, không thể tin nổi, ngón tay chỉ vào Tần Thất Bảo mở miệng nói.

""Tôi là đạo sĩ, chỉ là đạo hạnh của ông không đủ, không nhìn ra thực lực của tôi mà thôi.""

""Tần Thất Bảo đi đến trước mặt Phó Thành, xé tấm bùa trên người anh ra, ""Định thân phù này vẽ quá cẩu thả, với tôi nó căn bản chẳng có tác dụng gì.""

""Không thể nào! Cô là thiên sư?! Hiện tại cô mới bao nhiêu tuổi, sao có thể là thiên sư?!"" Lưu Thành nghe vậy cả người sững sờ, lắc đầu phủ nhận nói.

""Không ngờ phải không? Thời điểm các người lên kế hoạch hại người cũng nên lường trước đến việc thất bại, hay là, các người nghĩ mình bất khả chiến bại?""

Tần Thất Bảo bực bội, trước đó cô còn đang suy nghĩ có phải mình quá đa nghi hay không, kết quả những người này thật sự muốn hại bác sĩ Phó của cô, vậy tuyệt đối không thể tha!
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.